Anh nhé, ngày mai về thăm mẹ
Ddể mẹ khỏi chờ sau cánh cửa lặng im
Mẹ hỏi hoài những lúc gặp em
Sao không thấy anh con về thăm mẹ?
Em chỉ biết nhìn mẹ buồn như thế
Mà trong lòng chảy từng giọt mặn. Ddau
Giá chi em có thể cúi thấp đầu
Ddể nước mắt chảy xuôi, nay trở thành chảy ngược
Ddể mẹ biết rằng
Nước mắt chúng con cũng có lần chảy ngược
Nhưng lúc đến tận nguồn, chẳng còn lại bao nhiêu\.
Ánh mắt mẹ trông anh những xế chiều
Buồn cô quạnh như hoàng hôn sắp tắt
Tiếng phôn reng, mẹ vội tươi nét mặt
Ngỡ con trai mẹ gọi về
Em không dám đưa mẹ ống nghe
Mẹ biết, nên lần sau không hỏi nữạ
Rồi đến lúc dùng cơm mỗi bữa
Bàn vắng đi một đứa con
Kể chuyện hoài những lúc ở Việt nam
Mẹ vẫn nhớ anh là người ăn lâu nhất
Ngày ấy mẹ mắng yêu anh
Nhưng em biết ngày nay mẹ mong anh sẽ ngồi lâu như thế
Ddể chiếc bàn được đầy đủ
Ddể mẹ đỡ buồn một khoảng trống nhớ con\.
Ôi lòng mẹ thương con
Một đàn chim lớn khôn bay đi khắp ngả
Mà con chim đầu đàn mẹ luôn mong hơn cả
Bởi đó là lần đầu mẹ mang nặng đẻ đau
Và mẹ còn nhớ mãi đến lần sau
Cũng như hôm nay ngồi vén tóc bạc trên đầu
Nhớ anh lắm, dầu mẹ chưa lần nóị
Anh nhé, mai anh về thăm mẹ
Mẹ vẫn buồn vì nỗi nhớ trông con\.
TiTi