|
đất

|
-
-
Ðất thịt đậm màu nâu
Ðường quê ngoại um tùm cây cỏ
Những hạt mưa rất nhỏ
Ðọng trên lá xanh xanh
Sáng ra mạ nẩy mầm
Mùa đã qua, mùa thêm lần lại đến
Dòng sông thơ yêu mến
Nghìn thu con nước vẫn xanh
Nẻo đời đi lanh quanh
Vẫn có ngày lối cũ về lại
Ðất thịt đậm màu vun mả ông ngoại
Ðời người còn lại nhúm xương
Buổi sáng tinh sương
Nồng nồng hơi của đất
Ba thước vuông sự thật
Phiến đá vô tình ghi lại gian truân
Dấu gạch ngang (-) ngăn ngắn, tần ngần
Làm thời gian giữa hai đầu niên kỷ
Nắm đất nghèo đong đầy triết lý
Theo ngũ hành hướng tận triền sông
Cô liêu khói sóng mênh mông
Mẹ đêm nay cũng nằm yên trong đất
Bình an như sự thật
Quê ngoại trở về sau một kiếp bôn ba
Ngày tản cư phương xa
Trưa gả chồng xứ lạ
Chiến tranh đày đoạ
Rời ruộng đồng mẹ làm kẻ trọ thành đô
Cô con gái ưa mộng mơ
Thành dâu, thành mẹ
Ðời người ai hay ngỏ tẻ?
Dòng sông Hàn có bao mạch nước nào hay!
Trưa dưới hàng tre lá bay
Mẹ ngồi bên bếp đất
Nước đổi đời kẻ còn, người mất
Mẹ đổi nghề lập cuộc mưu sinh
Những chiếc bánh tráng ân tình
Mẹ tráng hình tượng mua trăng, bán gió
Những vòng tròn, vòng tròn nét rõ
Mẹ nở nụ cười bâng quơ
Con mỉm cười ngây thơ
Bàn tay mẹ dịu dàng, liến thoắng
Từ vùng biển quê mình cát trắng
Một đêm con ra đi
Cổ nghẹn lời không kịp từ ly
Lạy bố mẹ ơn đền nghĩa tạ
Ðất rất mềm nhận hàng lệ đá
Nhỏ vào đời hồng đổi thành đen
Luống rau khoai xanh mượt thân quen
Thôi cũng đành, đôi chân dẫm nát
Ðêm nồng hương ngột ngạt
Xứ lạ quê người nơi con nhập cuộc
Ðất không màu hay đất không tên?
Khi nỗi nhớ thành niềm quên
Con chợt mơ gió giao mùa thuở nọ
Mơ tiếng dế mèn nho nhỏ
Và hột bời lời thơ ấu xanh xanh
Mơ con đường đất thịt lanh quanh
Vàng hoa qùy dẫn vào nhà cậu
Mơ tiếng chim sáo sậu
Và cụm đất đồng hoang
Mẹ một đời nhiều nỗi cưu mang
Chiến tranh gây buồn hơn nửa
Chuyện phân ly tan nhà, nát cửa
Mẹ đi qua với sự âm thầm
Như con đường đất đậm màu quanh năm
Tự bao giờ đã là im lặng
Con một đời trống vắng
Ðêm dông bão không điện đèn
Phố phường trở lại thuở khai nguyên
Nằm, im lặng, nghe từng giọt sương nhỏ
Ðất của người hay lòng trăn trở
Ðất quê mình còn lạnh từ khi\?
Mười mấy năm viết đoạn từ ly
Nhớ mả ông ngoại nặng mùi đất thắm
Mộ của mẹ cũng nơi miền sương trắng
Ngày giã từ đêm sao còn bóng cò bay
Nắm đất ngũ hành biến hoá đổi thay
Từ cát bụi mẹ trở về cát bụi
Ôi, nắm đất hiền vô tội
Mở lòng đón nhận khách nhân gian
Con lạc một đời trên địa hình hoang
Qua đứa bé tự mình nhận diện
Qua đứa bé tự mình nói chuyện
Tự tìm về một đường-đất-tâm-linh
Không phải vì nơi kia trời có mây xinh
Hay ở đó rừng đầy mật vàng thắm
Mà vì đời cơn đau đã thấm
Ngũ hành
tạo cuộc
đổi thay
đ>
đ>
>
copyright © 1997 by Van Tran