Mỗi tâm hồn con người là một thế giới riêng biệt, phong phú và phức tạp. Nếu lại là tâm hồn một người thơ thì đó là một cõi riêng, vượt hẳn ra ngoài thể tính hồn nhiên dung dị. Sương Mai là một nhà thơ, một nhà thơ nữ có một cõi tư duy rất riêng, đó là cõi tình, một cõi tình dào dạt. Do đó thơ Sương Mai là thơ tình.Tình yêu Sương Mai là tình yêu dang dở, trái ngang, cách chia, hoài niệm, bâng khuâng...

Với cái tư riêng đó, Sương Mai xuất hiện, bước song hành với những nhà thơ nữ tiếng tăm khác ở hải ngoại, với một phong cách rất riêng.

Sương Mai vào làng thơ hải ngoại cùng lúc gia nhập các sinh hoạt của Cơ Sở Thi Văn Cội Nguồn từ giữa năm 1994. Trong chặng đường hơn năm năm từ đó đến nay, thơ Sương Mai đã xuất hiện khắp nơi, đây đó, từ các tạp chí, tập san, đến những Trang Văn Học trên mạng lưới toàn cầu. Tên tuổi cô đã trở nên thân quen với thi giới trong làng thơ hải ngoại.

Như đã nói, thơ Sương Mai là Thơ Tình. Tình yêu mà Sương Mai kiếm tìm, là một bóng dáng hư hư thực thực, như có như không; như có đó mà không có đó, rất thật mà không có thật. Bóng hình đó người thơ đem giấu vào một góc tim, giấu trong thơ, trong chiêm bao, trong xót xa, trong cánh chim khuất hút cuối trời, trong nỗi si mê... Sau cùng đành giấu vào trong mộng mơ miên viễn:

Giấu người trong giấc mộng dài
Sợ khi tỉnh giấc tình bay, mộng tàn.
(Giấu -TTSM)

Tình yêu đó, bóng dáng đó đã mịt mờ, nhưng nhịp đập của con tim vẫn thôi thúc người thơ kiếm tìm, réo gọi. Tâm trạng đó đâu chỉ riêng tác giả Trăng Mộng, Thơ Tình, Thoảng Chút Hương Xưa, ai mà chẳng thế. Vì rằng tình yêu là một cuộc săn đuổi kiếm tìm bất tận. Một ngọn sóng cuốn hút con người hết thế hệ này đến thế hệ khác.

Em gọi thì thầm một tiếng Anh
Tưởng còn nguyên vẹn thuở ngày xanh
(Thời Gian -TTSM)

Và:

Ta về khóa cửa lâu đài
Trồng cây tình, đợi một ngày nở hoa
(Hai Chữ Nhớ Thương)

Thơ là sự thăng hoa tuyệt đỉnh của cảm xúc, tư tưởng và ngôn ngữ; là nghệ thuật riêng biệt của văn chương. Tâm hồn nhà thơ như trang giấy mỏng, như mặt nước hồ thu, chỉ cần một cảm xúc từ nội giới cũng đủ làm tâm hồn thơ rung lên. Sương Mai đang lòng như hồ thu lặng gió, tâm hồn chìm lắng trong êm ả bâng khuâng, thế mà chỉ một thoáng thôi: một hơi gió nhẹ, một giọt sương trên phiến lá, một chiếc lá vàng chao xuống thảm cỏ xanh, một giọt mưa rơi trên làn áo mỏng, một thoáng nhìn sợi tơ con nhện, một cánh chim bay hút tận chân trời... cũng đủ làm xao động:

Chỉ là ngọn gió đưa
Trong một chiều cuối Hạ
Chỉ là bước chân khua
Sao lòng bâng khuâng quá.
(Chỉ Là...)

Tình yêu là một quá trình của sự tra vấn, kiếm tìm với những biến hiện theo “hàn thử biểu” của con tim. Khi đứng bên lằn ranh này, lại muốn bước qua lằn ranh khác. Trường tình không biên giới. Giữa mênh mông ấy, Sương Mai trải lòng, quyết định làm một cuộc đổi thay, khước từ mọi vương vấn từ bên một lằn ranh để “trang lòng như trang giấy mới”, gọi mời, đón nhận:

Lòng tôi như trang giấy mới
Tôi đang viết lại từ đầu
Viết mà không lần tự hỏi
Sẽ bắt đầu lại từ đâu?
(Trang Lòng)

Đã nhiều lần Sương Mai ra đi. Áo vướng bụi đường. Mỗi chặng đời là một bâng khuâng trước điều hơn thiệt. Ra đi như một lần bỏ cuộc. Cuộc chia ly không khỏi làm lưu luyến, nhớ thương, tưởng xé lòng đứt ruột:

Năm xưa bỏ phố rời sông
Để hồn chìm giữa mênh mông núi đồi
Đau lòng dứt một cuộc chơi
Nằm nghe sóng cũ bồi hồi bãi xưa.
(Bụi Đường)

Có ra đi thì cũng có trở về. Trở về trong trống vắng, hoang vu của cuộc tình, của một thời hò hẹn. Tất cả chỉ còn là:

Mùa thương cũ đã chìm theo sương khói
Xé tặng lòng một nửa mảnh khăn tang.
(Rừng Xưa)

“Bức Thư Tình” là một trong những bài thơ hay của Sương Mai, ý từ đằm thắm, cảm xúc nhẹ nhàng, khác hẳn với những khắc khoải, tủi buồn, than vãn trong giọng điệu chung của tác giả. Đoạn kết của Dòng-Thơ-Sương-Mai, có lẽ cũng là đoạn kết của cuộc tình khi kẻ ở người đi, khi hai người lặng lẽ quay lưng, người đã phụ người, ai đã phụ ai? Nhưng hệ lụy cuộc tình thì “trầm luân trong thảm thương, trong giọt lệ đời cay đắng”. Tất cả đã được tác giả phân trần đầy đủ trong bài “Ta Và Người”, có đoạn với hai câu thơ thật hay:

Trần gian lạnh ngắt bốn mùa
Đọc câu thần chú, vẽ bùa hóa thân.

Sương Mai là thành viên sinh họat với Cơ Sở Thi Văn Cội Nguồn từ những ngày đầu mới thành lập. Chúng tôi đã từng được đọc những bài thơ đầu tiên của cô từ trên bản thảo và trên các tờ báo, tạp chí tại Bắc California trong lần xuất hiện đầu tiên. Trên chặng đường năm năm, với ba thi phẩm:

Trăng Mộng (2000) - Thơ Tình Sương Mai (1998) - Thoảng chút Hương Xưa 1(996) -

Sương Mai đã có một khoảng cách biệt rất lớn trong kỹ thuật sáng tác về âm vận và cảm xúc giữa thơ của tác giả hôm nay và năm năm về trước. Có thể nói Sương Mai là một TTKH của hôm nay, nhưng thơ cô mang sắc thái riêng biệt của thời đại nên giọng thơ Sương Mai phóng túng hơn, thiết tha hơn...

Sương Mai là bút hiệu của Bùi Phụng Mai, Cô gái Cần Thơ, sinh năm 1950. Đến Mỹ từ năm 1975. Hiện cư ngụ tại Bắc California. Tác giả cho biết sẽ xuất bản thi tập “Yêu Dấu Tan Theo trong năm 2003.

Thơ trích:

BỨC THƯ TÌNH

Thưa anh,
Vì nhớ nên em viết
Viết những bài thơ trải nỗi lòng
Một chuyến viếng thăm ngàn cách trở
Em buồn, anh có biết gì không?
Ra về lòng dạ như ai cắt
Cái bóng người thương vẫn mịt mờ
Em đếm từng giây, em đếm phút
Mà anh như chỉ đến trong thơ...

Anh ơi,
Ngày đã qua đi mất
Lại một ngày qua mất nữa rồi
Em biết anh chờ, em khổ quá
Nói làm sao để nỗi thương vơi?
Em giận đường xa, rồi giận mình
Giận mây, giận gió, gió làm thinh
Giận anh, không biết vì sao nữa?
Chắc tại vì...đầy nỗi nhớ anh!

Anh hỡi,
Bài thơ em viết riêng
Cho anh, em viết với con tim
Yêu anh bằng cả hồn tri kỷ
Đã hứa thì em đâu có quên!
Chờ em, anh nhé dẫu trong thơ
Em sẽ đến thăm thật bất ngờ
Em sẽ hôn anh lần thứ nhất
Bên nhau mình sẽ tưởng là...mơ.

Sương Mai

CHỈ LÀ

Chỉ là vài giọt sương
Rơi trên làn cỏ rối
Chỉ là thoáng mây vương
Sao lòng nghe vời vợi

Chỉ là chiếc lá rơi
Trong vườn chiều êm ả
Chỉ là con nước trôi
Sao nghe dường sóng lạ

Chỉ là vài giọt mưa
Rớt trên làn áo mỏng
Chỉ là gió giao mùa
Sao lòng như giấc mộng

Chỉ là vài sợi tơ
Bồi hồi con nhện nhỏ
Chỉ là mấy vần thơ
Sao đọng đầy thương nhớ

Chỉ là ngọn gió đưa
Trong một chiều cuối hạ
Chỉ là bước chân khua
Sao lòng bâng khuâng quá

Chỉ là cánh chim bay
Về một phương nào đó
Chỉ là lần cầm tay
Sao lòng như bão tố?

Sương Mai
07/20/01

BỤI ĐƯỜNG

Năm xưa bỏ phố lên rừng
Chào con phố nhỏ ngập ngừng bước chân
Tưởng đâu trời hẹp, mộng gần
Nào hay đất rộng phân vân chuyện lòng

Năm xưa bỏ biển về sông
Để hồn chìm giữa mênh mông núi đồi
Đau lòng dứt một cuộc chơi
Nằm nghe sóng cũ bồi hồi bãi xưa

Trải lòng trên tấm vải thưa
Mà nghe nhung nhớ len vừa sợi tơ
Thôi đành quẳng hết vào thơ
Cho lòng còn chút ơ hờ dễ thương

Năm xưa bỏ phố, bỏ phường
Phủi tay rớt chút bụi đường đâu đây.

Sương Mai
09/01/01

TRANG LÒNG

Lòng tôi như trang giấy mới
Tôi đang viết lại từ đầu
Viết mà không lần tự hỏi
Sẽ bắt đầu từ đâu?

Lòng tôi như chân trời mới
Lạ lùng lạc lẫm nơi đâu
Không biết mình từ đâu tới
Đã quên điểm khởi lúc đầu

Lòng tôi như căn nhà mới
Chưa một vết chân nào qua
Thảm trắng, trắng tinh từng sợi
Mùi sơn thơm ngát hương nhà

Lòng tôi như chùm hoa mới
Thơm tho nở đóa lạ lùng
Ngỡ ngàng nhận ra một tối
Khi người bước đến ung dung

Lòng tôi như tờ giấy mới
Tôi mang đến tặng cho người
Một ngày đầu xuân phơi phới
Trang lòng ghi những niềm vui.

Sương Mai
03/09/01

RỪNG XƯA

Rồi một bữa về rừng xưa hốt lá
gom lá vàng tưởng ngàn cánh thơ rơi
Chợt ngồi khóc ngỡ hồn đang hóa đá
Trái tim cằn ngơ ngác giữa hồn tơi

Rồi một bữa về sông xưa tắm lại
Đôi mắt nào đẫm ướt lệ tình si
Dòng sông cũ, nước trong, lòng vụng dại
Có ai ngờ mà định nghĩa phân ly?

Rồi một bữa về hiên xưa gõ cửa
Có còn ai ngồi đợi bóng chim về
Chợt thảng thốt nhớ lời xưa đã hứa
Lá rụng đầy, tản mác giữa hiên mê

Rồi một bữa nghe tình xưa réo gọi
Bịt lấy tai cho điếc nỗi bàng hoàng
Mùa thương cũ đã chìm theo sương khói
Xé tặng lòng một nửa mảnh khăn tang

Rồi một bữa về rừng xưa đứng ngó
Lá có còn từng chiếc lá ngày xưa?
Cây đã khác, nhưng núi rừng vẫn đó
Còn đâu đây tiếng vọng mối duyên thừa!

Sương Mai
10/19/01

TA VÀ NGƯỜI

Người xô ta xuống vũng buồn
Hôn ta bằng những nụ hôn vĩnh hằng
Ngoi lên thở chút từ tâm
Vẫn như chết ngộp, vách thầm đá rơi

Biết đâu ta đã phụ người
Nợ riêng đọng lại, luân hồi kiếp xưa
Trần gian lạnh ngắt bốn mùa
Đọc câu thần chú, vẽ bùa hóa thân

Người xô ta xuống hồng trần
Lời kinh đánh rớt, hương trầm vội bay
lối chiều nhuộm trắng hiên mây
Trầm luân trong cuộc tình đầy thảm thương

Cành rung chiếc lá vô thường
Tay che mắt lệ, lòng gương ngậm ngùi
Người xô ta xuống biển khơi
Đốt hương hong giọt lệ đời đắng cay.

Sương Mai
10/18/01

MAI MỐT EM VỀ

Mai mốt em về thăm xóm cũ
Anh còn đứng đợi dưới hàng me
Lá me còn có rơi dầy tóc
Không biết lòng ai có sắt se?

Mai mốt em về thăm phố cũ
Đi vài ba phút hết con đường
Đường xưa quen lắm thời đi học
Thuở biết gì đâu, nhớ với thương

Mai mốt em về qua trước ngõ
Nhà anh dây mướp mới đơm bông
Có con bướm trắng bay lờ lững
Không biết ai còn thương nhớ không?

Mai mốt em về qua khóm trúc
Hình như ai đứng đợi bên cầu
Hình như ai đứng chờ trong mộng
Tội quá, chờ em chắc đã lâu?

Mai mốt em về anh đứng lặng
Nhìn em anh nói chẳng nên lời
Bao năm ôm mối tình thơ dại
Thương nhớ bao giờ đây mới nguôi?

Mai mốt em về em lại đi
Xa nhau lần nữa, lại chia ly
Sầu vương đôi mắt người năm cũ
Buồn quá anh ơi, biết nói gì?

Sương Mai


Counters

Home