TỈNH MỘNG
Phan Xuân Sinh



dậy âm vang thuở chiến trường xưa
tiếng thét quân giữa bóng nguyệt mờ
dấu chân binh lửa cày lên đá
vẫn hiên ngang giữ vững ngọn cờ

rừng phủ đầy chứng tích bao ngày
hồn thiêng sông núi phải là đây
vỗ gươm người hát câu hoan lạc
hồ trường lưng cạn một cơn say



chinh chiến người xưa mở núi sông
ta thời hèn mạt giữ không tṛn
cá chậu. Chim lồng. Thân mạt vận
mở cổ thư thấy thẹn với ḷng

thế sự ch́m trong cuộc bể dâu
có sá chi một tước công hầu
giũ áo bụi trần. Tay gác kiếm
theo gương người ẩn chốn thâm sâu



nhà cỏ một gian, núi bạt ngàn
rượu lưng b́nh quên chuyện thế gian
ta hả hê bụng rau chân đất
túi trống không, cất tiếng cười vang

ta giật ḿnh tỉnh giấc, cơn đau
sử sách chưa hoen rỉ nhạt màu
cớ sao ta làm người khinh bạc
hận ngất trời xanh. Tóc bạc đầu

PHAN XUÂN SINH


1

Home