BÊN KIA NỖI NHỚ
Phan Xuân Sinh



qua bao nhiêu cuồng phẫn
người lại bỏ ta đi
giữa cảnh đời cùng tận
ta như loài man di

ta vượt ngàn lao khổ
đuổi theo từng bước chân
khẽ chạm vào huyệt lộ
bỗng dưng người mất tăm


ta. Trời tây mỏi mắt
người. Trời đông chau mày
hai phương mà như một
nào đâu người có hay

đứng giữa ḷng phố thị
ta làm tên thất thời
chạy rong. T́nh khổ lụy
mà người th́ mù khơi

ngóng cổ về cố xứ
ngựa hồ cất tiếng kêu
lă giọng nơi đất khách
huyết tận bởi v́ yêu

ta gian truân thấm mệt
khoanh tay nh́n t́nh trôi
đứng trân người chịu chết
giữa bao la đất trời

oán than ǵ cũng vậy
người ở đầu chân mây
bóng đè trên thân phận
ta đang chiêu hồn ai?

PHAN XUÂN SINH


1

Home