"Buồng Chuối" by Đàm Trung Phán

Em nỡ lạnh lùng đến thế sao
Tim anh tan nát tự hôm nào
Giờ đây đă nát càng thêm nát
Muốn nói mà sao vẫn nghẹn ngào

Sao em không nói một lời ǵ?
Dẫu chỉ một lời không đáng chi?
Cũng đủ cơi ḷng anh ấm lại
Bao ngày xa cách buổi em đi

Em giết t́nh anh nữa phải không?
Em đem băng tuyết lấp hoa hồng
Em đem hờ hững vùi thương nhớ
Em giết ḷng anh trong lạnh lùng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 



Home