1. Khi tôi tắt computer th́ đă 1 giờ 15 sáng. Tôi vội cầm theo cái CD mới nhận đuợc hồi chiều do nhạc sĩ Phạm Anh Dũng tặng, rồi vội vă lên lầu. Tôi hối hận là suốt mấy giờ ngồi ở computer đă quên biến đi mất, hụt nghe nhạc, mải làm việc nên không nhớ đến là lúc tối xuống dưới nhà đă mang theo cái CD này. Bây giờ đă khuya lắm, hay nói đúng hơn là trời đă vào sáng cuả một ngày sắp tới. Tôi tự nhủ: Hay mai ta nghe vậy ? 2. Từ gần hai năm nay, tôi được nghe nhiều sáng tác mới của Phạm Anh Dũng, và đă sửng sốt v́ gịng âm thanh của người nhạc sĩ aó trắng này đă biến chuyển hoàn toàn kể từ CD đầu tiên: “Đưa Người về Phuơng Đông”. Âm thanh đă thoát xác, đă như con sâu từ bỏ cái kén để biến thành con bướm thật lộng lẫy yêu kiều khoe sắc với muôn vàn sinh vật trong vũ trụ. Gịng nhạc của Phạm Anh Dũng cũng như vậy, đă vươn vai thức giấc, đă như con đại bàng, cất cánh bay cao, bay xa trong ṿm âm thanh . Tôi yêu thích những cung bậc óng mượt cuả nhạc Phạm Anh Dũng sau này, tôi bị quyến rũ bởi những bản nhạc không những tuyệt diệu về âm thanh mà cả về lời ca, từ: Phiến Đá, và T́nh Bỗng Khói Sương, Em Như Nụ Hồng, Lời Chim Vọng, Đêm Nguyệt Cầm, Quên, Dạ Quỳnh Huơng, Huế Buồn Chi, rất Huế, rất ngọt, khiến ai có người yêu là cô gái cuả đất Thần Kinh, hay nàng Đồng Khánh áo tím và tóc thề ngang lưng của thuở nào, không thể không yêu thích những bản nhạc về Huế này. Nhạc Phạm Anh Dũng đă giúp những bà́ thơ chắp cánh bay cao, bay xa… 3. Nhiều lần trong những chuyến đi chơi xa chung vớI bạn bè, lái xe đi xuyên bang, tôi để nhiều CD trên xe và yêu cầu các bạn bè ḿnh thẩm âm dùm, sau đó mọi người đă chấm: T́nh Bỗng Khói Sương (CD Nắng Ngày Xưa của Phạm Ngọc) rồi Xuân Mơ, bản này đuợc rất nhiều người tấm tắc, Đêm Nguyệt Quỳnh, nhạc Phạm Anh Dũng, phổ thơ Vương Ngọc Long, và Quên (12 t́nh khúc phổ thơ Thơ Vương Ngọc Long) nhạc Phạm Anh Dũng đă giúp những bà́ thơ chắp cánh bay cao, bay xa… nhạc Phạm Anh Dũng đă đi vào hồn người một cách hồn nhiên và tự nhiên v́ người nghe chỉ muốn nghe măi. Tôi dự tính đi ngủ v́ mai c̣n bị ”hứa hẹn” có một ngày phải “đi kinh tế mới” tôi vẫn đùa vậy mỗi khi ông boss ở nhà giao phó cho công việc ”đồng áng”. Tôi vẫn đùa gọi chàng là boss khi ḿnh bi giao công việc. Thời khoá biểu đă đuợc ông boss ấn định mỗi ngày phải làm ǵ, chúng tôi có cái vườn sau rộng mênh mông với hoa lá cỏ cây, và nhiều cây to, đă khiến tôi ngoài việc nấu nướng, c̣n phảỉ lănh thêm “job” cuả anh làm vườn mà không dám than van. 4. Nhưng khi nh́n tên bản nhạc, th́ tôi đă không thể nhắm mắt làm lơ “hẹn mai nghe” rồi mong có một giấc ngủ say đến sáng. Bản nhạc này 7,8 năm trước khi tôi nhận đuợc cuốn tape do nhạc sĩ Nguyên Bích tự làm hoà âm và hát, anh đă gửi tặng để nghe thử nhạc của Phạm Anh Dũng. Nguyên Bích, người bác sĩ có giọng hát trầm ấm và ngọt ngào, đă khiến tôi “fall in love” ngay với âm điệu và lời nhạc trong : “T́nh Là Hư Không”, thế là tôi đă mang bản nhạc T́nh Là Hư Không vào bài Hư Không, (đăng trên đặc san Y Nha, Duợc, cuả bác sĩ Mùi Qúy bồng, số fall 95, và sau đó đăng trên Nguyệt san Việt Báo ở Colorado cùng năm. 5. Bây giờ đây, bản nhạc được hoà âm phối kư chau chuốt chuyên nghiệp, và đuợc ca sĩ hát, chắc là phảỉ đặc biệt hơn nữa. Tôi bèn bỏ CD vào máy để nghe và chuẩn bị….đi ngủ. Nhưng …vừa nghe hết bản nhạc một lần, tôi vội trở dậy, bê luôn cáí máy hát nhỏ lên giường và cứ thế nghe đi nghe lại bản nhạc, chỉ một bản này mà thôi, đến khi nh́n giờ th́ … đă 3 giở 30 sáng!!! Tôi chưa từng nghe một bản nào liên tục trong nhiều giờ như thế. Nên trở dậy ngồi ghi những gịng này, cám ơn nhạc sĩ đă mang hồn thu vào nhạc, đă đưa t́nh yêu thu, yêu người vào nhạc. 6. “T́nh Là Hư Không” đă là những ǵ rất êm đềm, nhưng lại rất quyến rũ, khiến khi nghe, thấy hồn nhẹ nhàng, thư tháí và muốn nghe măi mà không thấy chán. Như một sự xoa dịu cho tâm thần sau một ngaỳ mỏi mệt v́ việc làm và những căng thẳng của đời sống máy móc ở xứ người. Lời nhạc không cay đắng dù cuộc t́nh không trọn, những tiếng than, tiếng thở dài tuy thổn thức, nhưng vẫn êm, vẫn dịu dàng, vẫn bao dung, như vết thương đang dần dần đuợc liền da, dù nỗi buồn vẫn trải rộng mênh mang, nhưng là những chịu đựng, chấp nhận, mà không là oán thù cay đắng. Từng lời, từng nốt rung cuả âm điệu, giọng người ca sĩ như mật ngọt, khiến người nghe như nếm đuợc giọt suối trong mát sau một ngày nắng hạ đă chịu khát bao lâu, và cứ thế, ta uống từng ngụm nước ngọt, nuớc trong, uống măi mà chưa thấy đủ, càng nghe càng thấy gần gụi với ḿnh. Một nỗi niềm nào ta bắt gặp ta trong lời nhạc, một kỷ niệm nào thân quen về thu…và …mùa thu ơi, sao quên nổi những nỗi buồn đă khởi đầu từ những ngày lá nhuộm vàng mầu lụa óng.
Một ngày tháng chín, năm cũ trên con đuờng về nhà, mưa thu đan mỏng không gian, mưa nhẹ, dù có đi bộ ngoài trời cũng không uớt áo, thế nhưng trời đất đă nhạt nḥa v́ “con bé” nuớc mắt đầy mi, có những hiểu lầm nào, oan ức nào trong cuộc t́nh không giải tỏa đuợc để làm ta đau đớn buồn phiền, sầu muộn, xót nhức. Và :
Đúng vậy, nàng là Gió, nàng như gió và theo … gió …. bay Có mái tóc đẹp nào mà không làm chết văn thi nhân nhỉ ! ( ha…ha…)
Thế rồi:
T́nh người đă lồng lộng đam mê như dông băo, cuồng phong, như biển động…., khiến người đă khụy ngă khi lầm hiểu nàng rũ aó bỏ đi mà không là hờn dỗi …. Người đă ngă bệnh, và nàng, nước mắt đầy mi , như mưa thu măi măi rơi.. C̣n ǵ đau buồn hơn nữa ở cuộc t́nh không lối thoát. Có yêu thuơng nào mà không muốn đuợc chung đôi, nhưng… Thế rồi:
Và măi măi….
Làm sao đầy đuợc đây khi ở cuộc t́nh không lối.
Đúng thế, ta có nhau đó mà vẩn như không, hoặc không mà …có…. Thu ơi, t́nh ơi và chàng ơi! Tôi mỉm cười v́ đă viết được lên chút nội tâm nhân vật tôi tạo dựng trong series bài Cầu Gió, Nụ Hồng và Gió Mây Lưu Lạc. (viết đối họa với ba tác giả: Người Gọi Gió, Người Đợi Gió, Lyvynguyễn) .
7.. Tôi gập cuốn tập và nh́n giờ, đă bốn giờ sáng, thế là một đêm thức trắng v́ bản nhạc tuyệt vời…và nhớ đến nhân vật “con bé” củả series bà́ đang viết. Nàng đó, “con bé ‘ của muà thu, của vầng tóc rối .. của làn tóc mây và đôi mắt biếc’…. Bên ngoài, qua khung cửa kính pḥng ngủ, cây Honey Sucker giữa vuờn đang thả những chiếc lá xinh xinh như lá me, bay lả tả theo gió sớm đẹp như một trận mưa vàng…. Tôi thấy ḿnh hát theo chiếc máy hát:
|
|
|