ĐẦU THÁNG BẢY
MÙA XUÂN THUNG LŨNG HOA VÀNG VÀ NGHIÊNG
Trần Viết Minh Thanh



Sáng nay tôi ra biển. Trời xam xám có những giọt mưa phùn rơi lất phất cho tôi một cảm giác xuân tuy rằng đă vào tháng Bảy. Cali mùa hè tuy nắng nhưng không oai bức, nhất là nếu được dạo biển, trời man mát như mùa Xuân, tựa như các bài hát trong CD “Mùa Xuân Thung Lũng Hoa Vàng”, tôi được nghe mấy ngày nay. CD gồm sáng tác của hai nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm và Phạm Anh Dũng, mang tính chất dịu dàng, êm ái, vui cũng nhẹ nhàng, mà buồn cũng chỉ lâng lâng. Tôi có cảm tưởng được nghe các bài hát thập niên 50, 60, thời Lawrence Welk, ông nhạc trưởng có nụ cười hiền, điều khiển ban nhạc như ban nhạc "Tiếng Tơ Đồng", qua các bài hát rất êm ái, mà thế hệ sau gọi là nhạc nhẹ. Có thể nói với gịng nhạc pop ngày nay th́ nhạc của Vũ Đức Nghiêm và Phạm Anh Dũng là một loại nhạc nostalgia, thuộc dĩ văng, đưa người về với kỷ niệm, êm đềm, những t́nh cảm c̣n ấp úng chỉ được diễn tả qua thơ nhạc hay những cặp mắt nh́n trộm, những buổi đi dạo trên bờ hồ. Cái ǵ có quá nhiều sẽ đưa đến nhàm chán. Nhạc thời thượng ồn ào, để rồi con người thỉnh thỏang lại thích t́m về với nhạc jazz, nhạc êm dịu như để cân bằng lại đời sống tất bật, vội vàng ...

Có ai nghĩ một người đă sống trong tù 13 năm dài, mà vẫn có khả năng sáng tác, không những thế lời nhạc vẫn t́nh tứ dịu dàng, không mang dấu vết của hận thù. Mùa Xuân thung lũng hoa Vàng là một reo vui, mời gọi t́nh tứ, người nghe như thấy nụ cười mỉm trong đôi mắt có đuôi đă nhăn những vết nhăn thời gian, nhưng nhịp đập của trái tim vẫn ấm nồng h́nh ảnh người t́nh bé nhỏ và cảnh vật vẫn đẹp, vẫn có ngọn đồi, xanh màu xanh t́nh yêu, và t́nh yêu đó đă giúp cho người nhạc sĩ giữ vững niềm tin qua bao năm tháng dài đằng đẳng.

Nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm được biết đến từ đầu thập niên 70 qua bài Gọi Người Yêu Dấu, một nhớ nhung người yêu nhẹ nhàng, với h́nh ảnh cô thiếu nữ trẻ, rất Việt Nam, vai gầy thanh thanh, đôi mắt sao trời lung linh, tóc buông lơi dịu dàng, dáng buồn bơ vơ, mong manh như cành lan... T́nh yêu đến, rồi đi, cũng nhẹ nhàng, mà kéo dài rất lâu ... Cho tới ba mươi sau, đứng bên bờ hồ xưa, cảnh cũ, vẫn c̣n đó h́nh bóng người xưa, và t́nh yêu ngày cũ. Nỗi niềm thương nhớ có chút trách móc "giận người quên hết lời thề", nhưng nỗi buồn không ồn ào, mà là một nỗi buồn lâng lâng với kỷ niệm, và h́nh ảnh người yêu không bao giờ nhạt phai trong trái tim người sáng tác. Người nghe cảm thấy ngậm ngùi, như cuộc đời người Việt qua bao thăng trầm, chấp nhận mọi đổi thay. Tiếng hát Thanh Lan ngày xưa tha thiết, nồng nàn, tiếng hát của Ái Vân như sương, có nét rất trẻ, thật thích hợp với âm điệu của bài hát .

Có lẽ bài hát lăng mạn nhất của nhạc sĩ VDN là bài T́nh Muộn được Quỳnh Lan thể hiện thật tuyệt vời. Chỉ với tiếng đàn guitar đơn độc bài hát đem người nghe trở lại một đêm trăng sao mờ nhạt nhớ người yêu. Bài Một Thoáng Phù Du cũng là một nhớ thương người yêu cũ . Đời là phù du, chỉ có mối t́nh là tồn tại với thời gian thôi ... Tiếng hát của Lệ Thu thật tha thiết của bản Tâm Tư Chiều, có lẽ đây là bài buồn nhất của cuốn CD. Tôi không ngờ chữ nghẹn ngào do Lệ Thu diễn tả vẫn làm tim tôi thắt lại.

T́nh là Hư Không của nhạc sĩ Phạm Anh Dũng là một trong những sáng tác đẹp nhất của nhạc sĩ, bản t́nh ca lăng mạn, có chút Ngô Thụy Miên, một chút mùa thu Phạm Trọng, và chút triết lư nhẹ nhàng, một bài hát lăng đăng khói sương. T́nh là Hư Không có lời thật thơ mộng, bài nhạc dịu dàng, êm ái như màn mưa ngoài song, gió lay nhẹ nhàng, nỗi buồn lăng đăng ... T́nh là Hư Không được Bảo Yến diễn tả tuyệt vời, nhưng tôi đặc biệt thích tiếng hát của Julia Thủy qua CD đầu tay của cô. Cô bắt đầu bài hát rất ấn tượng, với điệp khúc "Mùa thu cơn gió bay. Hồn thu đưa lá bay..." Nhạc ḥa âm réo rắc làm bài hát nghe rất lăng mạn mà rất mới...

Thế rồi có bài hát Nghiêng trong CD cùng tựa, một bài hát theo điệu nhạc Jazz. Bài hát được phổ từ thơ của Thơ Thơ. Bài thơ rất ngắn, ngắn như 1 cảm giác. Một cảm giác đến bất chợt. Trong một buổi sáng đă xế, có nắng hồng, vắng lặng, một tỉnh lẻ nào đó, linh mục chờ con chiên tới. Buồn. Chỉ có tượng Chúa đứng trơ ḿnh, hai vai gánh nặng tội lỗi nhân gian. Tác giả bài thơ phải là con chiên của Chúa, nhưng người phổ thơ không là con chiên của Chúa, mà vẫn cảm nhận được cái h́nh ảnh thật đẹp, cái nh́n của họa sĩ Thơ Thơ vẽ lại bức tranh bằng những câu đứt đoạn ngắn ngủi, và được nhạc sĩ tạo thành âm thanh tha thiết, réo rắc qua tiếng đàn saxo, tiếng bùm bùm của đại hồ cầm, và giọng hát đưa hồn người lên không trung. Ôi tuyệt đẹp, một ḥa hợp ăn khớp! Thơ Thơ nh́n thấy tượng thánh giá nghiêng theo bóng nắng. Tôi như thấy lại h́nh ảnh tượng Chúa trên đồi tu viện Nha Trang, nghiêng ḿnh nh́n xuống nhân gian.

TRẦN VIẾT MINH THANH



Home