NHỮNG LÚC RIÊNG, TA CẪN MẪN ĐỜI
Nguyễn Đăng Tuấn



Mời em hạnh phúc thơm hoa nở. Chở cả đời nhau phút nhiệm mầu. Mời em tình ấm như sương sớm. Lấm tấm tìm nhau khoé mắt cười. Mời em hồn cỏ mây cao vợi. Tựa vạt áo người hương tóc say. Mời em lời nói trong nhau đậm. Để phút giây kia hạnh phúc về.

Đôi chim chúm mỏ ca hót mãi. Đôi mắt nào trông ngóng long lanh. Đôi chân có khi làm dấu mỏi. Đôi hồn ở chỗ mộng quanh thôi. Đôi khi cây lá xoay mùa mãi. Để nhớ mùa xưa đượm vết chờ. Để thêm nụ nõn, thêm sinh lực. Để chở suốt đời hạnh phúc kia.

Một hôm mây núi giăng giăng nhuộm. Phải khói sương, phải em vết xưa. Phải em, ta cũng thương đời lẫm. Phải phút giây đời hạnh phúc mang. Một hôm, sông chở tình vang vọng. Lựa mái chèo khoan nhạt hò lơ. Bờ lau réo rắt xanh cồn nhỏ. Và mãi, tim chàng, hạnh phúc em.

NGUYỄN ĐĂNG TUẤN



Home