KHÔNG C̉N NHẬT NGUYỆT TRONG BƯỚC VỀ CỦA EM
Nguyễn Đăng Tuấn



Dấu cát nóng có làn ca khúc. Bởi khi xưa hồn vỡ mảnh tṛn. Em, thương nhớ, t́m sao lấp láy. Ở bên trời, khung cửa sao hay. Tự vết xưa làm nên dung tích. Hóa mây ṿng ngũ sắc nên mưa. Em, c̣n nhớ, dấu xưa hồn cổ. Ở chỗ nào, cũng có dung nhan.

Đêm nguyệt khúc lời đưa nguyệt thực. Trăng vàng ta, trăng xóa quê nhà. Cũng như ḷng tích xưa huyền nhiễm. Gọi từng cơn, cửa bể mưa nguồn. Gọi trong nhau, điều không khác lạ. Vẫn là đời, ở đó chiêm bao. Ta, t́nh khúc, ngh́n sau c̣n hát.

Về nơi đâu, quê quán đă già. Một hôm xưa, sóng trào vĩnh quyết. (Đàn con đi, chạy nhảy rất hiền). Nuôi tích cổ thêm ḷng riêng mở. Điều hôm kia, nguyện hát chiêu bài. Như c̣n nữa, bước chân nhật nguyệt. Chở từng hôm, ta hoá mây mù. (Riêng c̣n đó, bước chân nào đó. Phải không em, nguyệt dấu trăng nằm. Phải không em hồn thu, nhật thực. Và ta, đây, c̣n dấu chân về ). Đem tự khúc t́m nhau tiếng hát. Đám hội xưa, có chỗ reo ḥ. Khoan ḥ khoan, ḥ khoan ḥ khoan.

Đi, đi nữa, hồ như khuất nẻo. Lời kinh đêm, tụng chốn u hoài.

NGUYỄN ĐĂNG TUẤN
(ngày 11 tháng 8 năm 2003)



Home