HÔM SỚM, QUANH, VÀ NGƯỜI
Nguyễn Đăng Tuấn



Em có thể c̣n tấm ḷng nguyên khởi. Thuở hương đưa tay ấm chỗ gọi mời. Đêm khuya khoắt tôi về vương lời gọi. Để hôm kia nguyên lá trúc chào đời. Một hôm nữa tôi mơ về cố xứ. Con đường quê quanh quẩn gió che ngang. Tầm nhiệt đới rũ ḿnh cơn hạnh phúc. Trầm hương say khi tấu khúc quê nhà.

Em thủ thỉ giữa muôn trời xao động. Kiếp người xưa, nay vẫn mịt mù. Tôi không thể tin ḿnh là kẻ khác. Khi phận người vẫn lắm cuộc lao lung. (Hôm xưa nghiệp nối thân lạ lẫm. Nhận ưu phiền để sống đến hôm nay. Mang trách nhiệm hai vai quằn, quằn xuống. Sống trong đời vẫn mắt thở chua cay.)

Đi. Đi. Đi. Sóng triền dâng. Sóng dậy. Về. Về nơi c̣n huyễn hoặc lao lung. Tia sáng cuối tự tâm kia sáng rực. Để trở về nguồn cội bao dung. (Không cao, thấp. Không hủy, dương, khởi. Niệm. Cơi vô cùng ở chỗ rất ngang nhiên.)

NGUYỄN ĐĂNG TUẤN



Home