CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI LÊN NÚI
Nguyễn Đăng Tuấn



Tha hương trong cảnh điêu linh quê nhà. Trong cảnh ngậm hờn. Trong nỗi xót xa, sống đời u uẩn. Tâm ùn. Lực đẩy. Gian truân trong cảnh đọa đầy tâm trí nhược của người ở lại. Cúi phận dân hèn.

Sao không đứng dậy\? Sao chịu bị đè, bị hành, bị cột, bị chôn\? Có chứ. Những Trần Văn Bá. Những Hoàng Cơ Minh. Đă về từ hải ngoại. Đă hiến thân ḿnh cho đại nghĩa. Những Vơ Đại Tôn. Những Lư Tống. Tù đầy như bữa cơm qua. Cũng về từ Úc, từ Mỹ bao lần. Thế c̣n trong nước? Có trẻ tuổi Lê Chí Quang từ miền Bắc, nơi bị ḱm kẹp cả hằng nửa thế kỷ. Có lớp như Thích Quảng Độ, Linh Mục Lư từ miền Nam đă từng hưởng tự do cả hằng phần tư thế kỷ.

Thế sao c̣n đám Bắc Bô. Phủ, nguyên ḷ Cộng Sản c̣n kia\? Dễ thôi, v́ giờ này, các thủ đọan, như ru ngủ, như đấm mơm, như bè đảng, như dọa nạt, như thủ tiêu vẫn xảy ra hàng ngày tại nơi đám Bắc Bô. Phủ ác độc kia thôi. Cả nguyên non sông gấm vóc, chúng c̣n giám bán, giám dâng cho quan Tầu cơ mà. Để mong thầy Tầu bảo vệ bọn chúng đó thôi.

Thế bao giờ ta có lại t́nh tự dân tộc xưa\? Khi nào, ḷng dân quyết một ḷng. Như Diên Hồng bừng bừng chính khí. Như B́nh Ngô Đại Cáo tỏ rơ mười phương. Thế ngày đó ngày nào\? Ngày dân Việt biết nỗi nhục của ḿnh mà đứng dậy. Thế thôi.

Nghĩa là, giờ này, đám cúi gầm mặt, đám trơ trẽn, đám a dua, đám tanh hôi cứ lộng hành tiếp\? Đă trả lời rồi mà. Ngày dân Việt biết Nhục th́ mới đứng lên quật khởi toàn khắp mọi nơi. Từ già, đến trẻ, từ nam, đến nữ. Như thế. Thế lấy ǵ mà đánh\? Mà đứng. Th́ cứ ra đường hàng loạt, cả nước, th́ chả nhẽ lại đi bắt bỏ tù, thủ tiêu cả nước à\? Cần ǵ, súng, đạn. Cần ǵ, giáo, mác. Chỉ cần ḷng quyết tâm. Là đủ. Là thành. Chả cần bạo động. Chỉ cần giám phản đối bằng hành vi cương quyết nhưng bất bạo động. Chúng bắt. Cứ cho chúng bắt. Chẳng cưỡng lại. Chúng chỉ thủ tiêu khi nào ta sử dụng dao, dùng búa, dùng súng mà thôi. Chỉ cần tấm ḷng cương quyết. Thẳng đường. Thẳng lưng. Ngửng đầu không chịu nhục th́ thành. Nhất định thế.

nguyễn lạc việt

NGUYỄN ĐĂNG TUẤN



Home