Ở CHỖ T̀NH TA
Nguyễn Đăng Tuấn



(ở chỗ t́nh ta em thiết tha
này em yêu dấu bước chân ngà
chúm chím môi thơm đời dỗ ngọt
phải rồi em, từng giọt t́nh ta

gịng tóc nào buông ngấn lả lơi
liễu rũ trời thu thơ dại mời
tiên nga vọng nguyệt thu yêu dấu
tiễn lá xanh hồ quanh bước chơi

có chàng chẻ củi đốt bài thơ
xuống suối nghe thu nhè nhẹ mờ
ngh́n cây im đứng quanh run hỏi
phải rồi em, t́nh vết lửa hơ

bảng chỉ đường về đâu thiên thai
và dáng em gót nhẹ dấu hài
hun hun sương khói cười khúc khích
c̣n lại nghe em chút vàng phai

t́m nhé t́nh nhau ấm chút thôi
cũng thế hương trinh vẫn lặng ngồi
hồn thu soi bóng nga êm ái
ở lại vai chàng riêng dấu môi

NGUYỄN ĐĂNG TUẤN



Home