KHI KHÔNG TIẾNG NHẠC QUAY VỀ
Nguyễn Đăng Tuấn



Khi không tiếng nhạc quay về. Đă đọng lại chiều đau khúc cuối. Khi đêm tối c̣n vang lời nguyện. Để thương thêm, lời kẻ xa nhà. Đă ngày quanh, t́m sao tù tội. Chiêm bao rộng cả tiếng thở dài. Khi tiếng nhạc đă thành cơ khổ. Đành bao dung lại phút giây này.


Vỡ hồn say từ khi đời khuất. Ca khát vọng t́nh ca chưa mở. Đă thành hương khói cuộn chiều thu. Trong khúc hát nào xanh niềm vọng. Ngày qua ngày, c̣n đó náu nương. Vụn vỡ cùng thụy khúc miên man. Đành nghe khúc nhạc liên tấu khúc. Cùng chiêm bao trở lại cùng đời.


Cũng c̣n hơi thở thêm phiền muộn. Chắc ǵ đời ấy có ngày xuân. Nổi lửa chiều thu nghe ngan ngát. Xác lá đă khô vàng kỷ niệm. Cành gẫy hồn nhiên nốt nhạc cùng. Con đường xác xơ mùa heo hắt. Vạm vỡ t́nh thu kẻ xa nhà. Đi quanh hốc núi nghe chim gọi. Đứng lại trời không gió trào dâng. Và thôi, nghe nốt khúc nhạc về. Chiều đi, cũng thế, ngày đă tận. Đỏ ối hoàng hôn khúc nhạc đời. Tay ươm tiềm thức nuôi hy vọng. Để nối b́nh yên cuộc đời vào.

NGUYỄN ĐĂNG TUẤN
(ngày 24 tháng 11 năm 2003)



Home