từ giă ngày

hỡi mặt trời mặt trời
nắng c̣n reo trên ngọn cây tội nghiệp
sáu giờ sáng và sáu giờ chiều
thời gian nào bắt đầu, thời gian nào từ giă
biết có nồng nàn như cái bắt tay
biết có hồng hào như em mới lớn

không có bụi mù sao ta thấy cay trong mắt
ngày tháng năm c̣n thấy nhau không
nằm xuống
hẹn ḥ
từ giă ra đi
nghĩa là không c̣n ǵ
không c̣n ǵ để treo lên ngọn cây trước sân
không c̣n ǵ như những lần nh́n em đi ngang
ngoài ngơ

ta cười
ta khóc
hận thù là ân phúc
choàng xuống trong chiếc áo màu hồng
ngụy trang cảnh t́nh lên lớp nắng mỏng

hỡi mặt trời quê hương
người ta vẫn thản nhiên trong tṛ chơi trẻ con
người ta vẫn say sưa như lũ thú rừng
hỡi mặt trời, buổi sáng trên cây
buổi sáng hồn nhiên như thời mới lớn
ta trở về bằng hẹn ḥ
ta trở về dưới mưa và ngô rang trong áo
ta nhai bắp thật ḍn
ta nhai bắp thật ngọt
trên đôi môi không c̣n điêu tàn

hỡi mặt trời, một ngày
khởi từ phương đông chung cuộc phương tây
ngả nào
từ đâu
bao giờ yên nghỉ
ta như con ḅ vàng
hẩm hiu bên cỏ khô với ngọn roi tàn ác
ta như con trâu đen
lê lết một đời khi ngả xuống bị loài người
ăn thịt
hỡi t́nh nhân t́nh nhân
em có vui không trong giờ hóa kiếp
ta nhảy nhót như loài chim
nh́n lại ḿnh đă tan mù
vô ngă

gió từ phương đông hay phương tây thổi về
dù nơi nào th́ ta cũng đă hiện diện

hôn mặt trời buổi mai
ôm mặt trăng buổi tối
c̣n chi trong ư nghĩ tàn sinh
đă thăng hoa ḿnh bằng phù phép
th́ cũng không c̣n
khoảng ngắn trong một ngày có hết


nguyễn đức bạtngàn