trong đêm

rồi con sẽ lên đường theo súng đạn
cùng anh em chơi tṛ chơi hư không
dù tủi cực vẫn nhớ lời mẹ dặn
--con an nhiên thở giữa thù hằn

mẹ ơi mẹ bao năm rồi tủi hổ
c̣n lại ǵ trên đất nước điêu linh
vẫn một thuở hận thù nhau khốn khổ
c̣n tan hoang c̣n loạn lạc vong t́nh

mẹ ơi mẹ một đời ta u tối
ngọn lửa nào c̣n đủ sáng trong đêm
từng giọng hát đ̣i từng gịng máu mủ
con ḥ reo trên thân xác anh em

trên tầm đạn biết cầm chân con nỗi
hay nay mai như con diều đứt dây
cười với máu th́ làm sao nói được
dù dưới chân con đất nước c̣n đầy

mẹ ơi mẹ làm sao con đứng thẳng
khi chung quanh đă chết trước b́nh minh
v́ sự sống con không đành nhắm mắt
nhưng thân con đâu có phải của ḿnh


nguyễn đức bạtngàn