khi lên đường
khi con lên đường là không c̣n ǵ cả
khi con lên đường ḷng mẹ có vui
quê hương đó ngút trời bom đạn réo
trong tim con nước mắt lớn theo ngườikhi con lên đường c̣n ǵ để lại
muối trong thân cha mặn chát gầm đời
khi con lên đường cũng đầy thương nhớ
với sa trường cũng cay xé khôn nguôicũng ṃn mỏi theo trong lần mẹ đợi
như ngày xưa cha chinh chiến trên ngàn
con lớn khôn theo cha ngày cũ
băo trong ḷng không ngăn nỗi gian nankhi anh lên đường em c̣n hờn giận
rồi biên cương và ải vắng cũng đành
thời loạn tặc anh đi làm chiến sĩ
giữa t́nh người t́nh đất nước chia ngănvới lịch sử là ngày sau thức dậy
em ngắm nôi hồng như mẹ ngày xưa
hăy nói về b́nh yên như bầu sữa ngọt
trong t́nh yêu không dấu tích hận thùkhi anh lên đường là mai sau nh́n lại
có ngậm ngùi em cũng hăy dưng dưng
bóng lá em là sầu đưa quán chợ
trên vai anh là đất nước tang bồngkhi lên đường là thôi bao giờ hẹn ước
mẹ ṃn thân trông mắt hạc hao gầy
quê quán cũ theo mây chiều xuống thấp
xác thân ḿnh như trái phá đâu đây
nguyễn đức bạtngàn