hành trang cho sao đại hùng

lúc ngái ngủ nắng vỡ bờ lên mặt
tự trấn an như nước chảy theo triền
nơi quán chợ có tình em đem bán
đừng hỏi rằng làm sao anh vui

nghe lấp ló hình hài vừa tượng hình
rồi cũng như tao
mày sẽ ăn
sẽ ngủ
sẽ thở
rồi mày thù hằn như đêm
mày căm hờn như tối
bước chân lạ trong khu vườn thánh
thật vàng son như đồng đen
và mặn nồng hơn bão tố

ta ngửa mặt tặng người
ta ngửa mặt tặng đời
tặng em chuyến tàu khởi hành chín giờ mai
hẹn em bên kia đèo năm ngoái
trời có khuya như em tự tình
trời có xưa như em kể lể
một vì sao
động nhật nguyệt đã rơi vào bụng

chuột bỏ cống theo người trú ẩn
trên hầm rác hôm qua
có ta vừa khai tử
nhụy tình em cho gió bụi đời

thuở thủ thỉ đã chờn vờn cánh hạc
thuở hẹn hò còn ngời lại trong cây
thuở với nhau cầm tay thật ấm
thuở khánh kiệt như sáng mười đồng
thuở ấu thơ ta cho em cục đường
thì sá gì một vì sao đã rụng
thì sá gì cả chòm sao
đã rụng

nửa đêm hết lửa tau tìm mày
tìm mày trong túi áo
tìm mày trong túi quần
tìm mày trong đồ lót
tìm mày trên đỉnh mùng
cũng vô vọng
tại sao mày bỏ đi
không cho tao biết trước

có con đường sắt dẫn tàu xuống biển
anh bước lên làm hành khách một mình
em ẩn mặt đâu đây nghe mặn
có tìm theo tiếng hát mù lòa
tiếng hát nửa chừng đã thành định hệ

khi sóng vỗ mạn thuyền báo hiệu
đã ngút ngàn ngày tháng đem theo
trong thân ta có muối
và ngăn chia hồn sâu mọt gia tài
đã gió cuốn thời em u tối
đã hút mình theo cánh chim bay

em hãy vui ôm tình đóng cửa
làm hành trang cho ý đại hùng
làm ân phúc cho bọt réo trong lòng
anh hoang phí nhìn hoài có thấy


nguyễn đức bạtngàn