-
-
từ giã bọn mày
từ giã những đồi dương liễu hay khóc vào ban đêm
từ giã người yêu dù chưa hôn nhau một lần
từ giã cỏ khô và đồi cát nắng cháy
từ giã quán trọ u buồn trong ngày mùa đông
bắt tay nhau lần cuối cùng
tao để lại đó những bước chân hoang
hàng cà phê những ruồi trong buổi chiều xiêu vẹo
những tâm sự vụn cho mày cho thằng Sanh thằng Thông
thằng Kế thằng Khoán thằng Sáu và tất cả
nỗi nghẹn ngào khi thằng Chánh nằm xuống
những sáng mùa đông vất vưởng rã rời
hãy giữ gìn cho tao nghe Giới
còn lại gì buổi sáng
có nắng đùa cỏ khô
có gió tự tình cây lá
nhìn chuyến xe hành khách ngọt ngào băng ngang trước mặt
cùng điếu thuốc nhàu nát trong tay mày
và nỗi buồn phiền trong đầu tao
bây giờ chắc buồn lắm
biết khi nào tao trở về
để hôn mày thật kêu
để cùng nhau đi trong sáng nắng thật nhiều
để hàn huyên với những thằng còn lại
và nghe đồi dương liễu khóc vào ban đêm
nguyen duc batngan
.tặng đoàn Văn Giới, 1967