17
bây giờ là giọt nghìn thu
làm y trang để đền bù cho nhau
lên thuyền ngã bến xưa sau
qua cơn trường mộng qua đầu hiên mưa
từ trong ngấn nước ngần ngừ
em heo hút gọi bên từ ân ta
quản gì phận bọt bèo sa
về đâu cũng một quê nhà biển khơi
an nhiên buộc ý tâm dời
đàn tranh đưa tiếng xa rời biệt chia
phù sinh là đã đoạn lìa
tàn sinh là đã đêm khuya lặng lờ
bây giờ máu chảy thành thơ
thả hai tay giữa tình cờ héo hon
cầm bằng nhạn đã từ non
cầm bằng tình vỗ hãy còn truân chuyên
này em bội ước phai nguyền
có còn chi để cho tiền thân không
đèn chao nhìn hạt sao lồng
chìm trong huyết tích niềm mông quạnh dàn
cho dù gần gũi tấc gang
dạt ngoài vạn lý tro tàn ruổi rong
núi già một cụm đầu sông
mù rêu đá biếc nâu sồng lặng yên
nguyen duc batngan / mua la xanh