văn

trang chính | thơ | văn | tranh | nhạc | tác phẩm | CD | giao cảm | tiểu sử

 

Chantal
Hồn Bướm Mơ Duyên
Một Đổi Thay Ư Nghĩa
Một Thuở Yêu Đàn
Vũ Tử Tư
Xuân Mai
 
Văn Mùi Qúy Bồng
 
 


Tân Liêu Trai
XUÂN MAI

Lư Vũ Nhu, người gốc Hà Đông, ḍng dơi thế gia vọng tộc. Thân phụ đậu Cử Nhân Luật Khoa rất sớm, sau này làm Chánh Văn Pḥng Ủy Ban Soạn Thảo Hiến Pháp Quốc Hội, rất được kính trọng. Thân mẫu nổi tiếng hiền thục, công, dung, ngôn, hạnh mọi đàng, có biệt tài gia chánh, một tay có thể lo bàn tiệc cho năm sáu chục người dễ dàng. Mà các món ăn đều là cao lương mỹ vị, ai cũng phải tấm tắc ngợi khen.

Khi Nhu sinh ra đă có quư tưóng. Cả hai bàn tay, mỗi bàn có hai đường chỉ thay v́ ba như mọi người. Một ông bạn của thân phụ Nhu, giỏi tướng số, đă đoán sau này Nhu sẽ ăn nên làm ra, công thành danh toại, tiếp nối truyền thống gia đ́nh, làm đẹp mặt ḍng họ.

Nhu là con một, rất thông minh sáng lán, ngoan ngoăn, hiếu thảo, lại có tài tháo vát, không để một trở ngại nào trên đường đời ngăn cản bước tiến của ḿnh. V́ vậy, làm ǵ cũng thành công. Mới 16 tuổi đă đậu Tú Tài, sau này tốt nghiệp Tiến Sĩ Y Khoa, làm Giảng Viên Đại Học cho đến khi trưng tập Quân Y, làm Y Sĩ Điều Trị tại một quân trường vùng biển, rất được binh sĩ yêu mến.

Sau ngày 30 tháng tư năm 1975, Nhu bị đi học tập cải tạo. Khi xuất trại, nhờ tài năng sẵn có, được trở lại hành nghề ngay, làm một trưởng khu bệnh viện.

Thân phụ Nhu không may qua đời sớm, trước khi Nhu lập gia đ́nh và đi trưng tập. Nhu hết ḷng phụng dưỡng Lư Mẫu, ai cũng khen là người con chí hiếu.

Không chịu nổi ách khắc nghiệt của chế độ Hồng Kỳ, Nhu đem Lư Mẫu và phu nhân, liều mạng theo đoàn thuyền nhân vượt biển đến quần đảo Nam Dương tỵ nạn. Ở đó, Nhu hết ḷng phục vụ đồng bào bằng khả năng y tế của ḿnh. Một năm sau, Nhu và gia đ́nh được đến định cư ở bang California, Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

Ngay sau khi đến bến bờ tự do, Nhu đă vùi đầu vào sách vở, thi đậu bằng tương đương, được trở lại thực tập. Năm sau, nghe lời khuyên của Nguyên, người bạn nối khố từ năm Dự Bị Y Khoa, Nhu rời về châu thành Ngọc Lân (New Orleans), bang Louisiana, theo chương tŕnh thường trú Y Khoa Gia Đ́nh tại Đại Học Tiểu Bang, năm chót được cử làm Thường Trú Trưởng. Hoàn tất chương tŕnh, Nhu cùng Nguyên mở pḥng thăm bệnh chung, tiếp tục hành nghề.

Vợ chồng Nhu, cũng như song thân chàng, hiếm muộn, nên chỉ sinh được một ái nữ, Mỹ Linh, rất giống ông bà, cha mẹ, xinh đẹp, ngoan ngoăn, và thông minh rất mực, khiến ai ai cũng ngợi khen là một gia đ́nh hạnh phúc.

Sau vài năm hành nghề, gia tư đă khá giả hơn, Nhu cho xây một căn nhà mới trong Đông Ấp, một khu gia cư sang trọng ở đông ngạn châu thành Ngọc Lân có sân golf, sân quần vợt, bể bơi, hồ nước nhân tạo, câu lạc bộ…, khi vào phải qua cổng chính có người gác. Khu gia cư nằm trong một ṿng rào tường gạch, song sắt, rất an ninh, và có những vùng cây xanh mát xen giữa những ṭa biệt thự tân kỳ. Các con đường được chăm sóc kỹ lưỡng, sạch băng và rất thơ mộng.

Cuộc sống êm đềm cứ thế trôi đi, bù lại những ngày đau khổ trong trại cải tạo và những vất vả, trân chuyên trong chuyến vượt biên và thời gian tỵ nạn tại quần đảo Nam Dương. Ngoài ra, Nhu c̣n thực hiện được cái ước mơ trong thời gian c̣n theo học Y Khoa là được hội ngộ với Nguyên và cùng Nguyên hành nghề chung. Hai người bạn thân ngày xưa lúc nào cũng như cặp bài trùng, chia ngọt, xẻ bùi cho đến khi Nguyên đi du học, qua Hoa Kỳ trước và Nhu trưng tập Quân Y, mới xa nhau.

Nhu tiếp tục đem khả năng của ḿnh phục vụ thế nhân, lúc nào cũng tận tâm, hết ḷng lo lắng cho người bệnh. Cộng đồng Việt Mỹ ai cũng quư trọng. Nhu lần lượt nắm giữ những chức vụ cao cấp trong y giới Việt Mỹ tại châu thành Ngọc Lân và được cử làm giảng sư tại hai đại học lớn là Tulane và Đại Học Tiểu Bang Louisiana.

***

Một buổi sáng mùa thu, vào ngày chủ nhật, như thường lệ, Nhu dậy sớm, ra đường chạy bộ. Đến một ngă tư, vừa ngừng lại để thở, chợt Nhu nh́n thấy một con vật lông mầu xám, thân h́nh cỡ bằng một con mèo nhỏ, đang chậm răi băng qua đường. Đúng lúc đó, một chiếc xe hơi phóng tới từ con đường bên mặt. Trong xe một cặp trai gái đang đùa giỡn với nhau, người thiếu nữ dùng hai tay bịt mắt gă thanh niên, cười nắc nẻ. Nhu kinh hoàng hét lớn “Dừng lại!”, và như một phản xạ, nhẩy xuống đường, dang hai tay làm dấu chặn chiếc xe vưà chuyển hưóng về phiá con vật.. Một tiếng két rợn người vang lên. Chiếc xe quay một ṿng hơn 90 độ, bánh xe nghiến trên mặt đường thành những vệt đen bốc khói. Chỉ một giây ngắn ngủi, nếu không kịp thắng, chiếc xe đă lao thẳng vào Nhu. Cặp trai gái trong xe mặt mũi tái mét không c̣n một giọt máu, kinh hăi nhẩy xuống xe, đến bên Nhu, run giọng:

- Ông không sao chứ? Chúng tôi xin lỗi ông! Mà sao ông lại nhẩy ra trước xe chúng tôi như vậy?

- Trong khu này mà cô cậu phóng xe như thế thật là nguy hiểm. Mà lại c̣n đùa giỡn với nhau nữa! May mà thắng kịp. Nếu không đă cán chết con vật bé bỏng kia rồi, mà ngay cả mạng sống tôi chắc cũng không c̣n. Cô cậu từ nay nên cẩn thận hơn!

Nói rồi Nhu nh́n về phiá con vật lúc nẫy. Nó đă biến mất từ hồi nào. Tiếng hét của Nhu và tiếng thắng xe đă làm nó hoảng kinh lao ḿnh vào lùm cây bên đường, mất hút. Nhu thở một hơi dài, trở lại viả hè, tiếp tục chạy bộ.

Mười lăm phút sau, mồ hôi nhễ nhại, Nhu dừng lại, đến một băng ghế đá nghỉ chân. Dùng khăn lau những giọt mồ hôi đang chẩy dài trên trán, trên má, bỗng nhiên Nhu có cảm giác ai đang nh́n ḿnh. Đảo mắt chung quanh, Nhu bất chợt bắt gặp hai vệt sáng long lanh từ bụi hoa trước mặt. Một con chồn mục kỉnh (racoon) đang ló đầu ra, chăm chú nh́n Nhu một lúc rồi lại thụt vào, biến mất.

Từ đó, cứ mỗi sáng chủ nhật chạy bộ, Nhu lại thấy con vật lảng vảng bên đường, thoáng hiện, thoáng biến, lần nào cũng ló mặt nh́n Nhu đăm đăm mỗi khi chàng ngồi nghỉ chân, dưỡng sức. Đôi lần Nhu vẫy tay làm hiệu, con vật dường như lúc lắc đầu đáp lại.

***

Một tháng sau, trời bỗng trở lạnh, bắt đầu vào Đông. Ở châu thành Ngọc Lân, khí hậu nhiệt đới, mùa Đông thường không lạnh lắm, nhưng năm ấy nhiệt độ xuống thật thấp. Một buổi tối, Nhu đang phiên trực, phải vào bệnh viện thăm bệnh. Nửa đêm đang say ngủ, Lư mẫu bỗng giật ḿnh. Có tiếng cào cửa. Bà nhỏm dậy, bật đèn sáng, nh́n qua lỗ quan sát trên cánh cửa, không thấy ai, lại tắt đèn, trở lại giưởng nằm. Vài tối sau, hiện tượng đó tái diễn. Có mặt trong nhà, Nhu mở vội cánh cửa, tay cầm sẵn một khúc gậy lớn. Không thấy ai, chỉ mơ hồ như có một bóng đen lớn cỡ một con mèo vụt biến vào vườn cây sân trước. Đêm hôm sau lại nghe tiếng sột soạt. Lần này âm thanh vọng đến từ mái nhà, chỗ máng xối. Rồi mỗi ngày, khi đêm đến, những tiếng động càng lúc càng khẩn thiết hơn, nay chỗ này, mai chỗ khác. Trời Đông cũng mỗi ngày mỗi thêm lạnh lẽo. Thỉnh thoảng đă có những cánh hoa tuyết lất phất trên thảm cỏ.

Không chịu nổi những quấy rầy đó nữa, Nhu gọi người đến leo lên mái nhà quan sát. Sau nửa giờ đồng hồ, người này cho biết nhà Nhu đang bị chồn mục kỉnh phá phách t́m chỗ chui vào làm ổ. Vài nơi đă bị phá vỡ thành những lỗ hổng. Nhu cho thợ đến sửa những chỗ đă bị chồn phá, và đặt bẫy. Sau ba lần như vậy th́ t́nh trạng im ắng trở lại. Toàn gia Nhu đă có thể yên giấc.

Thường ngày Nhu và phu nhân đi làm, ở nhà Lư mẫu vẫn lo cơm nước tươm tất. Ngày kia, bệnh thấp khớp tấy lên, lại thêm chứng chóng mặt bộc phát, đau đớn không dậy nổi sửa soạn cơm chiều cho các con, bà vội vàng uống thuốc giảm đau, vào giường nằm nghỉ, hy vọng một lúc sau sẽ khoẻ lại, không ngờ thiếp đi. Khi tỉnh dậy, nh́n đồng hồ đă hơn 9 giờ tối. Nhu và phu nhân thường về trễ v́ pḥng mạch lúc nào cũng đông khách. Cơm chiều ít khi được ăn sớm hơn 8, 9 giờ. Thấy người đă nhẹ bớt, Lư mẫu lần xuống bếp toan nấu vội vài món cho các con, th́ bỗng giật ḿnh, thấy vợ chồng Nhu đă ngồi bên bàn, ăn gần xong bữa. Nhu cất tiếng chào mẹ:

- Má làm cơm bữa nay ngon quá. Đúng những món con đang thèm. Tụi con về thấy Má đang ngủ ngon, cơm đă dọn sẵn nên để yên Má ngủ. Má khoẻ chứ Má?

Lư mẫu đứng sững, kinh hoàng. Ai đă vào nhà nấu ăn cho các con? Bà run rẩy ngồi xuống chiếc ghế bành, mặt tái nhợt. Nhu hốt hoảng chạy đến bên mẹ:

- Má! Sao vậy Má?

Chàng quay người lại, với tay lấy ống nghe trong túi chiếc áo choàng khoác trên lưng ghế, qùy xuống bên Lư mẫu, chẩn bệnh. Thấy tất cả đều b́nh thường, Nhu mới yên tâm. Lư mẫu lúc này đă b́nh tĩnh trở lại:

- Má uống thuốc giảm đau và chóng mặt, ngủ thiếp đi, có nấu nướng ǵ đâu! Không hiểu sao lại có sẵn thức ăn cho các con như thế này? Ai đem đến? … Hay là… nhà có ma, hả Nhu?

Nhu ngạc nhiên:

- Những món này đúng là món Má vẫn làm bao nhiêu năm nay, con đă quen quá mà Má.Từ cách tŕnh bầy cho tới mùi vị. Có ai có thể làm được như Má đâu?

Lư phu nhân cũng phụ họa:

- Đúng vậy đó Má!

Buổi tối hôm ấy, mọi người đi ngủ với bao thắc mắc, lo âu, cộng thêm một nỗi lo lắng, bồn chồn. Ngày hôm sau, bệnh Lư mẫu tái phát, mà lại có phần nặng hơn. Khi thiếp đi, trong lúc mơ màng, bà thấy thấp thoáng một bóng người mảnh mai, nhẹ nhàng bay lượn trong pḥng, kéo chăn, sửa gối cho bà. Một lúc sau th́ mơ hồ có tiếng lục đục trong bếp. Và cũng như hôm trước, khi Nhu và Lư phu nhân về tới, cơm nước đă sẵn sàng. những món ăn cũng là những món Nhu thích, hương vị như hệt Lư mẫu vẫn làm.

Kinh hăi, Lư mẫu bảo Nhu thỉnh Bà Sáu, một người đàn bà nổi danh địa lư, có tài trừ tà, trốc qủy, đến giúp an định sự t́nh.

Sau một hồi lục lọi ṿng trong, ṿng ngoài, Bà Sáu bảo Nhu:

- Trong nhà Bác Sĩ có chồn tinh. Con chồn này đă nhiều lần t́m cách vào nhà làm ổ. Bác Sĩ đă cho người lấp hết các lỗ hổng nó phá ra, nhưng rồi nó cũng t́m được một chỗ kín đáo ngay trên pḥng ngủ của Bác Sĩ. Nó có duyên nợ với Bác Sĩ, thực t́nh không có dă tâm. Nếu Bác Sĩ muốn, tôi sẽ trục nó ra khỏi nhà và cấm nó không được lảng vảng đến phá rối Bác Sĩ nữa.

Nhu đồng ư. Bà Sáu liền lấy trong cái túi vải đeo bên ḿnh một bộ hương án với mấy lá bùa xanh đỏ và một chai nước mầu xanh lơ bầy lên bàn ăn, thắp hương, khấn vái lâm râm. Người bà rung rung, đầu lắc lư ṿng ṿng, tay bắt quyết, chân xếp bằng. Chợt bà quát to môt tiếng làm mọi người giật nẩy ḿnh

- Súc sinh! Sao mi c̣n chưa ra đây nộp mạng?

Vừa dứt câu, một con chồn mục kỉnh từ đâu rơi bộp xuống đất, lồm cồm ḅ dậy, thân h́nh run như cầy sấy. Nhu nh́n con vật thấy quen quen. Khi ánh mắt nó hướng thẳng về phiá chàng Nhu nhận ngay ra nó là con chồn chàng đă cứu mạng ngày nào. Trong ánh mắt nó có một vẻ van lơn, cầu khẩn vô cùng tha thiết. Bà Sáu móc trong túi vải ra một ṿng kiềng với một miếng thủy tinh bằng đồng năm xu, trên có vẽ h́nh bát quái, nhấc con chồn lên, toan đeo vào cổ nó. Đôi mắt con chồn ưá lệ, nh́n Nhu cầu cứu. Nhu bỗng thấy ḷng ḿnh trùng xuống. Chàng vội vă cản Bà Sáu:

- Xin Bà. Bà hăy tha cho nó.

Bà Sáu ngạc nhiên:

- Bác Sĩ không muốn đuổi nó khỏi đây vĩnh viễn?

- Không, thưa Bà, tôi sẽ nuôi nó!

Nhu đón lấy con vật từ bàn tay Bà Sáu, ôm nó vào ḷng, vuốt ve nhè nhẹ. Người con chồn run lên. Nó nép vào ngực Nhu như t́m sự che chở.

Trưa hôm ấy, Nhu t́m mua một cái chuồng nhỏ, đặt trong góc nhà, làm ổ cho chồn. Chàng cũng vào mạng lưới điện tử, đọc những tài liệu về chồn mục kỉnh, và kiếm mua thức ăn cho con vật. Con chồn rất ngoan, suốt ngày quanh quẩn bên Lư mẫu, không phá phách, và biết nghe lời Lư mẫu, chừng như hiểu được tiếng người. Đêm đến, khi cả nhà đă say ngủ, Nhu đột nhiên thức giấc. H́nh như có ai đang kéo chăn đắp lại cho chàng. Đâu đó vương vương một mùi hương huyền ảo. Nhu dụi mắt, không thấy ai, nhưng mùi hương dịu dàng vẫn c̣n phảng phất. Cố ngủ lại không được, Nhu xuống nhà dưới, vào pḥng học, mở đèn, lấy sách ra đọc. Đang mê man đắm ḿnh trong những gịng chữ, chợt Nhu nghe một bàn tay đặt lên vai ḿnh và mùi hương lúc trước trở lại, mơn trớn, nhẹ nhàng. Xoay ghế, Nhu sững sờ thấy trước mặt ḿnh một thiếu nữ, tuổi chừng 15, 16, môi thắm, má hồng, tóc mây tha thướt, xiêm y lịch sự, dáng người mảnh mai, nụ cười rạng rỡ. Nhu bật dậy, lùi lại hai bước, sửng sốt:

- Cô là ai? Đêm hôm khuya khoắt thế này sao lại vào đây? Mà sao cô vào được?

Người thiếu nữ mỉm cười, qùy xuống trước mặt Nhu:

- Xin Bác Sĩ đừng sợ. Con tên Xuân Mai, chính là con chồn Bác Sĩ đă cứu mạng hôm trước. Cha mẹ, anh, chị, em con đă mất cả v́ bị lũ chó săn nhà Cảnh Sát Trưởng Patton gần câu lạc bộ sát hại. Trời Đông lạnh lẽo, thân phận côi cút, cảm ơn nghiă Bác Sĩ, con đến đây, xin làm nô tỳ cho Bác Sĩ, nguyện trọn đời hầu hạ Bác Sĩ. Xin Bác Sĩ đừng nề hà việc con không phải giống người. Con sẽ phụng dưỡng lăo bà, phục vụ phu nhân và tiểu thư thay Bác Sĩ những lúc Bác Sĩ vắng mặt, để đền đáp phần nào ơn sâu của Bác Sĩ. Mỗi ngày con được phép hoá thành người trong những lúc không ai nh́n thấy, khi có bóng người, con lại phải trở lại h́nh hài của ḿnh. Lâu nay được gần gũi lăo bà, Bác Sĩ, và phu nhân, hấp thụ nhân điện, cố hết sức hôm nay con mới hiện ra được trước Bác Sĩ như thế này, nhưng cũng chỉ được dăm ba phút thôi để kịp tạ ơn Bác Sĩ. Bây giờ con lại phải hoàn h́nh. Xin chào Bác Sĩ.

Nói rồi, trong một thoáng, bóng dáng cô gái đă tan biến nhanh như sưong khói.

Nhu ngồi lặng người trong một giây. Chợt chàng nghe dưới chân một động chạm nhè nhẹ. Nh́n xuống th́ thấy nàng chồn nhỏ đang uốn ḿnh cọ vào chân Nhu như một con mèo làm nũng chủ. Nhu cúi xuống, bế con vật lên, nh́n sâu vào mắt nó. Ánh mắt Xuân Mai sáng lên những nét mừng rỡ pha lẫn vẻ âu yếm, thiết tha. Nhu ôm nó vào ḷng, vuốt nhẹ lên bộ lông mềm mại, khẽ nói:

- Tội nghiệp Xuân Mai! Từ nay nhà này sẽ là nhà cuả con. Chúng tôi sẽ coi con như con vậy nhé!

Sáng hôm sau, Nhu kể cho Lư mẫu và phu nhân nghe chuyện đêm qua. Hai người đều ngạc nhiên, nhưng cảm động và mừng rỡ. Lư Mẫu ôm Xuân Mai vào ḷng khẽ nhủ:

- Cháu đừng lo ǵ cả, Xuân Mai ạ. Bà sẽ thương yêu cháu như thương yêu chị Mỹ Linh vậy. Tuần sau đi học xa về thăm nhà, chắc chị sẽ mừng lắm đó!

Từ đó, Xuân Mai trở thành một phần tử trong gia đ́nh họ Lư, đi đâu cũng được đem theo, cực kỳ hạnh phúc. Nhờ có Xuân Mai, Lư mẫu sau này không c̣n phải vất vả, bận rộn lo cơm nước cho con cái nữa, chỉ thỉnh thoảng mới bắt Xuân Mai nhường cho bà trổ tài gia chánh một lần. Và sự có mặt của Xuân Mai trong gia đ́nh cũng khiến bà thôi cảm thấy đơn côi những khi Nhu và phu nhân bận rộn công việc và Mỹ Linh đi học xa vắng nhà. Nhờ đó, bệnh tật bà đă mười phần hết bẩy, tám, từ từ thuyên giảm.

***

Nửa năm sau đó Xuân Mai bắt đầu có thể hiện h́nh người lâu hơn, thường là trong những bữa ăn chiều quây quần toàn gia họ Lư. Lư mẫu vui mừng khôn xiết kể. Một năm sau, nàng đă giữ được dạng người hơn nửa ngày, tuy vẫn không thể xuất hiện khi có người lạ.

Ngày lễ Tạ Ơn năm ấy, gia đ́nh Lư Vũ Nhu mời bạn bè, thân thuộc đến dự tiệc. Trong số khách mời có cả Bà Sáu. Ngay khi bước chân vào nhà, Bà Sáu đă chợt cau mày thoáng vẻ ngạc nhiên, nhưng bà không nói ǵ. Đợi khi khách khứa đă về hết, bà mới đến trước mặt Nhu, hỏi thẳng:

- Bác Sĩ vẫn nuôi con chồn tinh ấy phải không? Tôi thấy yêu khí vẫn đầy nhà.

- Thưa phải. Chúng tôi vẫn nuôi dưỡng Xuân Mai - chúng tôi gọi cháu là Xuân Mai -, và cháu rất ngoan. Mừng hơn nữa là gần đây cháu đă có thể hiện h́nh người dù mới chỉ được nửa ngày. Chúng tôi thực tâm quư cháu như một đứa con, thưa bà.

Bà Sáu trầm ngâm giây lát rồi yêu cầu Nhu cho bà gặp Xuân Mai. Nhu bế nàng chồn đến trước Bà Sáu. Bà cau mày nh́n sâu vào mắt Xuân Mai một hồi lâu, rồi bỗng thở phào:

- Tôi mừng cho Bác Sĩ. Với ḷng yêu thương gia đ́nh Bác Sĩ dành cho con chồn này, nó có cơ hội trở thành người thật sự, và cơ hội ấy sắp tới nay mai. Bác Sĩ nhận viên linh đơn này. Đúng ngày này tuần sau, vào giờ chính ngọ, đem ḥa với nước sương buổi sớm hứng từ những cánh lá sen trong hồ sen vườn sau nhà Bác Sĩ, và đổ cho nó uống.

Nhu làm theo lời Bà Sáu dặn. Quả nhiên buổi trưa hôm ấy uống linh đơn, sáng hôm sau, Xuân Mai hoàn toàn lột xác trở thành một thiếu nữ yêu kiều, diễm lệ.

Gia đ́nh Lư Vũ Nhu từ đó có thêm một người con xinh đẹp đảm đang. Lư mẫu hết sức vui mừng, bao nhiêu bệnh tật tự nhiên khỏi hẳn.

MÙI QÚY BỒNG

 
 
 

  văn

trang chính | thơ | văn | tranh | nhạc | tác phẩm | CD | giao cảm | tiểu sử

 

Copyright © 2006. Coutersy of Saigonline.com/Vinet Communication.
All design copyright © 2006 by Trần Lệ Thủy, all rights reserved.