văn

trang chính | thơ | văn | tranh | nhạc | tác phẩm | CD | giao cảm | tiểu sử

 

Chantal
Hồn Bướm Mơ Duyên
Một Đổi Thay Ư Nghĩa
Một Thuở Yêu Đàn
Vũ Tử Tư
Xuân Mai
 
Văn Mùi Qúy Bồng
 
 


Tân Liêu Trai
VŨ TỬ TƯ

Tử Tư họ Vũ, người gốc Bách Việt, thông minh sáng lán, học hành giỏi giang, đậu Bác Sĩ rất sớm, v́ gặp nạn Cờ Đỏ, phải bỏ xứ lưu lạc sang tận Hoa Kỳ. Nơi đất khách quê người, Vũ chăm chỉ học tập ngày đêm, đến kỳ sát hạch, bảng hổ đề tên, lấy được bằng tương đương, lại được nhận ngay làm thường trú nhi khoa tại đại học Tulane, nên chỉ trong ít năm đời sống đă ổn định, mở pḥng khám bệnh, cứu nhân độ thế, rất được trọng vọng. Một thời gian ngắn sau Vũ lại được chọn làm Chủ Tịch cả một công đoàn tôn giáo lớn ở miền Trung Đông Hoa Kỳ. Kế đó lại được tín nhiệm làm Chủ Tịch Y giới bang Louisiana.

Khi mới đến châu thành Ngọc Lân, Vũ đă lên tận Đỉnh Phố Thị, là một trong những nơi cao nhất thành phố để quan sát địa lư. Thấy khu Tây Ngạn vượng khí ngùn ngụt, Vũ biết đó là vùng địa linh, liền chọn mua nhà lập tức. Quả nhiên sự nghiệp Vũ hưng phát vô lường, tiền vào như nước, con cái ngoan ngoăn giỏi giang, học hành tấn tới. Được ít lâu, Vũ lại dời nhà vào khu Anh Quay là một khu tân lập ở Tây Ngạn, địa thế rất tốt, chỉ những đại phú gia trong châu thành mới đủ khả năng mua đất xây nhà. Ngôi nhà mới cuả Vũ nguy nga đồ sộ, cất bên một con lạch nhỏ uốn éo, rất nên thơ. Bạn bè đến thăm, ai cũng phải trầm trồ khen ngợi.

Cuộc sống cứ thế êm ả trôi đi. Vũ ngày khám bệnh, tối về vui thú gia đ́nh bên vợ đẹp, con ngoan, thỉnh thoảng họp hành với bạn bè trong Y giới, tưởng trên đời không c̣n hạnh phúc nào hơn.

Vũ tuổi đă trung tuần, lập gia đ́nh cùng Vũ thị đă hơn 25 năm, được ba mặt con, một trai, hai gái. Người con trưởng thừa hưởng trí thông minh của Vũ, cũng theo Y Khoa, sẽ nối nghiệp cha trong một tương lai gần. Hai người con gái xinh đẹp dịu dàng, đảm đang, khéo léo như hệt Vũ thị, cũng học hành xuất chúng, không kém người anh. Vợ chồng Vũ rất vui ḷng, bạn bè, thân thuộc ai cũng ngợi khen Vũ được đại phúc.

***

Một buổi tối cuối tuần, các con đi du ngoạn Âu Châu đă gần nửa tháng, ngồi bên Vũ thị trong sân sau ngắm cảnh trăng sao vằng vặc trên trời, bốn bề cây cỏ tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng rả rich, Vũ tự nhiên thấy buồn, một nỗi buồn man mác, mông lung khó tả. Ngẫm nghĩ một lúc, Vũ chợt nhận ra rằng ḿnh buồn v́ thiếu vắng bầy con. Các con Vũ bây giờ đă lớn nên thường khi bận rộn, cũng ít có dịp gần gũi cha mẹ như những ngày thơ ấu. Hôm nay, sau gần hai tuần lễ không nghe một tiếng cười đùa của lũ trẻ, Vũ bắt đầu thấm thía nỗi cô đơn của bậc phụ mẫu có con cái đă trưởng thành. Quay sang nh́n vợ, Vũ ngạc nhiên thấy Vũ thị cũng có vẻ mặt đăm chiêu như ḿnh. Không hẹn, cả hai cùng thốt lên một lúc:

- Nhớ các con quá Ḿnh ạ!

Vũ nắm tay vợ xiết mạnh:

- Này Em, hay là ḿnh cố kiếm thêm một mụn con nữa, có em bé lúi húi cũng đỡ buồn khi mấy đứa nó lập gia đ́nh kéo nhau đi hết. Em nghĩ sao?

Vũ thi. mặt đỏ bừng, đắm đuối nh́n Vũ, rồi nhẹ ngả đầu vào vai chồng, vô cùng âu yếm.

Sau đêm đó, vợ chồng Vũ luôn luôn tĩnh dưỡng tinh thần, ăn uống điều độ, vận động thân thể; nghiên cứu, áp dụng mọi cẩm nang thai sản và khởi sự dùng các linh dược tẩm bổ, mong một ngày sớm có tin vui. Lại cố công làm việc thiện, chăm chỉ lễ bái, cầu nguyện cho ước vọng chóng thành. Nhưng ngày tháng cứ chậm răi trôi đi, tin mừng vẫn chưa thấy tới. Sau gần hai năm, vợ chồng Vũ bắt đầu sốt ruột, dáng u sầu đă thoáng hiện trên nét mặt. Có nhiều lúc hai vợ chồng ngồi nh́n nhau, chỉ c̣n biết thở dài.

***

Một đêm thu năm đó, trời đă khuya lắm, Vũ trằn trọc không ngủ, lăn qua lộn lại trên giường, cố nhắm mắt mà không được. Nh́n qua bên cạnh, Vũ thị sau một ngày vất vả với giấy tờ, sổ sách ở pḥng mạch, đă yên giấc từ lâu. Vũ đứng dậy khoác áo ngoài, mở cửa ra sân, ngó mông vào khoảng không gian mờ tối sau nhà, nghe gió thổi vi vu qua hàng cây trước mặt, tự nhiên thấy một nỗi buồn man mác len nhẹ vào hồn. Vũ nhắm mắt, tựa đầu vào lưng ghế, để ḷng ḿnh tận cảm cái tịch liêu của một đêm khuya vắng lặng, và rồi chàng thiếp đi lúc nào không biết.

Đang mơ màng giấc điệp đột nhiên Vũ giật ḿnh. Một bàn tay lạnh giá vừa vỗ nhẹ lên vai chàng. Vũ mở bừng mắt, hoảng hốt. Trước mặt chàng, một thanh niên chừng ba mươi tuổi, áo quần lịch sự, một mầu trắng toát, đă đứng đó tự bao giờ. Vũ kinh hoảng toan la lên, th́ thanh niên nọ đă qùy xuống, ôm bàn tay Vũ, nhỏ nhẹ:

- Xin Bác Sĩ đừng sợ. Tôi là hàng xóm của Bác Sĩ, có một chuyện rất khẩn cấp, mạo muội đến xin Bác Sĩ giúp đỡ. Không tiện gặp Bác Sĩ ban ngày, nên mới phải đến lúc đêm hôm khuya khoắt như thế này, thật có lỗi lắm lắm. Nhưng ngoài Bác Sĩ ra không ai có thể cứu giúp tôi, xin Bác Sĩ thông cảm.

Thấy vẻ mặt khẩn thiết của người thanh niên, dáng dấp phong nhă và cách ăn nói lịch thiệp của chàng, Vũ mới an tâm, hết sợ, chỉ chiếc ghế bên cạnh, mời ngồi. Khi đó người thanh niên cho biết tên chàng là William MacKey, có một vợ, hai con, ở kế bên nhà Vũ đă lâu mà chưa có dịp diện kiến:

- Nhà tôi và hai cháu bản tính nhút nhát ít dám gặp ai. Xin Bác Sĩ thứ lỗi. Lẽ ra chúng tôi đă phải nghênh đón Bác Sĩ ngay từ lúc Bác Sĩ xây nhà xong. Bây giờ nửa đêm, nửa hôm, v́ có chuyện khẩn cấp mới chường mặt ra gặp Bác Sĩ, thật là xấu hổ.

Vũ không muốn người thanh niên dài gịng thêm, vội ngắt lời:

- Không sao. Ông đừng bận tâm. Ông cần nhờ tôi điều ǵ, xin cứ nói. Néu giúp được, tôi sẽ không nề hà.

Người thanh niên cảm động:

- Bác Sĩ thật rộng lượng. Chúng tôi rất đội ơn. Nguyên do là chúng tôi cư ngụ ở đây đă khá lâu, chưa bao giờ xẩy ra chuyện ǵ. Vậy mà mới ba ngày trước đây, trong lúc vợ chồng tôi đi vắng, có một gă khổng lồ đă đến ḍm ngó nhà tôi, suưt chút nữa đă bắt cóc cháu Julie, con gái tôi. May nhờ anh nó là cháu Steven la hoảng kịp lúc, Julie mới chạy thoát. Tôi biết chắc chắn gă khổng lồ này thế nào cũng trở lại nay mai nên phải đến cầu cứu Bác Sĩ.

Vũ lộ vẻ kinh ngạc:

- Ông nói sao tôi không hiểu. Làm ǵ có thể có chuyện lạ lùng như vậy trong khu Anh Quay này được! Mà tại sao ông không đem sự việc này báo cáo lên đội An Ninh của khu để họ can thiệp mà lại đến gặp tôi?

Người thanh niên thoáng bối rối, ngập ngừng như có điều ǵ muốn nói mà không nói được. Hai tay chàng xoắn vào nhau, đôi mắt van lơn, cầu khẩn:

- Tôi có điều khó khăn không thể tỏ bầy cùng Bác Sĩ bây giờ, sau này Bác Sĩ sẽ hiểu. Cũng v́ nỗi khó khăn đó mà không ai ngoài Bác Sĩ có thể giúp tôi. Xin Bác Sĩ thương t́nh. Gia đ́nh tôi nguyện kết cỏ, ngậm vành, không bao giờ quên ơn Bác Sĩ.

Vũ vẫn bán tín, bán nghi, nhưng thấy vẻ thành khẩn của người thanh niên, chàng dịu giọng:

- Được rồi, tôi vốn không thích soi mói vào chuyện riêng của người khác. Ông có điều khó nói, tôi không nên thắc mắc. Nhưng ông muốn tôi giúp ông như thế nào bây giờ?

Người thanh niên mắt sáng lên, mừng rỡ:

- Đa tạ Bác Sĩ. Tôi chỉ xin Bác Sĩ ngày mai đi siêu thị mua hai, ba bao hoá chất hiệu “S.R.” về rắc chung quanh nhà Bác Sĩ là đủ.

Nói xong, người thanh niên cúi chào Vũ, rồi lui bước. Chỉ trong một thoáng, bóng chàng đă khuất sau đám cây cỏ sân sau nhà Vũ. Vũ toan đứng dậy gọi với theo MacKey, nhưng toàn thân bủn rủn, nhấc ḿnh lên không nổi. Vưà lúc đó, Vũ thị từ trong nhà bước ra, thấy chồng ḿnh đang ngủ gật trong chiếc ghế mây, sương đêm rơi đầy trên tóc, tai, vai áo. Nàng dịu dàng đến lay chồng dậy. Vũ mở choàng mắt, lúc đó mới biết ḿnh vừa trải qua một giấc mơ. Chàng ngước nh́n vợ. Đôi mắt phu nhân ánh lên những nét thật dịu hiền, tŕu mến. Trời gần hửng sáng. Ánh dương quang như vừa lấp ló đâu đây. Vũ đứng dậy, nắm tay vợ sánh bước vào nhà. Vừa đến cửa, bỗng Vũ nghe vẳng bên tai giọng nói người thanh niên trong giấc mơ.

- Bác Sĩ Vũ, xin ông đừng quên điều tôi nhờ cậy!

Vũ giật ḿnh ngoảnh lại, nh́n quanh không thấy ai. Chàng quay sang Vũ thị:

- Này Ḿnh, Em có nghe thấy ǵ không?

Vũ thị nh́n chồng, ngơ ngác, lắc đầu:

- Không Anh ạ, Em có nghe ǵ đâu!

Vũ bâng khuâng đóng cánh cửa mở ra sân sau, vào pḥng tắm, đánh răng rửa mặt, sửa soạn đi làm. Trong lúc tâm trạng chàng c̣n hoang mang v́ giấc mơ đêm qua th́ khi Vũ soi gương thắt lại chiếc cà vạt, chàng bỗng thấy bóng MacKey hiện ra trong khung kính với vẻ mặt cầu khẩn và giọng nói van lơn:

- Bác Sĩ Vũ, xin Bác Sĩ cố giúp tôi!

Vừa nói xong, người thanh niên lại vụt biến mất. Vũ ra pḥng ăn sáng, trầm ngâm suy nghĩ mà ḷng th́ rối bời. Khi Vũ thị đem tách cà phê đến cho chàng, Vũ vội hỏi:

- Này Ḿnh, hàng xóm ta có ai tên là William MacKey không? Sao Anh nghe tên lạ quá.

- Không Anh ạ - Vũ thị trả lời rồi hỏi ngược lại – Sao vậy Anh, có chuyện ǵ vậy Anh?

Vũ thong thả kể lại cho vợ nghe giấc mơ của ḿnh. Vũ thị cũng lấy làm lạ. Vũ trầm ngâm giây lát rồi trở ra sân sau, nh́n về phiá MacKey biến mất khi từ giă chàng đêm qua. Sau sân nhà Vũ chỉ toàn là cây cối và con lạch nhỏ, thật xa lắm mới có nhà cửa khác. Vũ nhè nhẹ lắc đầu như để xua đưổi h́nh ảnh MacKey, rồi lặng lẽ ra “garage” lấy xe đi làm. Suốt ngày hôm ấy, thỉnh thoảng Vũ lại mường tượng giọng nói khẩn thiết của người thanh niên, Hết giờ làm việc, Vũ tạt qua siêu thị hỏi mua hoá chất “S.R.” như lời MacKey dặn.

Lúc đó chàng mới biết “S.R.” là “Snake Repellent”. Vũ càng thêm ngạc nhiên, nhưng nghĩ tới nét thành khẩn đến tội nghiệp của MacKey, chàng không ngần ngại mua ba bao hóa chất đem về. Ngay chiều hôm đó, chàng đem bột “S.R.” đi ṿng quanh sân nhà, rắc thật kỹ từ trước đến sau. Đến góc sân nơi MacKey biến mất tối qua, đột nhiên Vũ đứng dừng lại, ngẩn người. Chàng vừa thoáng thấy một con chuột bạch chạy vụt từ mấy cụm hồng đến gốc sồi cuối sân rồi mất hút. Vũ bước lại gần, đi một ṿng quanh gốc cây t́m kiếm. Đôi mắt chàng dừng lại nơi một cái hốc nhỏ nằm giữa hai chùm rễ cây nhô lên khỏi mặt đất. Sẵn cây đèn bấm nhỏ c̣n dắt trên túi áo Vũ cúi ḿnh soi vào hốc cây. Quả nhiên chàng thấy bên trong hốc bốn con chuột bạch, hai lớn, hai nhỏ đang thu ḿnh, hoảng hốt ngó ra. Vũ bỗng chợt hiểu. Th́ ra gia đ́nh William MacKey chính là gia đ́nh chuột bạch này. C̣n gă khổng lồ chắc không ai khác hơn là một con trăn hay con rắn nào đó lởn vởn theo bờ rạch săn bắt chúng. Vũ bực ḿnh, toan bỏ dở công việc rắc thuốc, và định t́m cách bắt bỏ lũ chuột, nhưng ḷng nhân từ khiến chàng bỏ ngay ư định ấy, và tiếp tục rải bột thật kỹ khắp chu vi nhà. Chàng cũng quyết định để lũ chuột yên thân trong hốc cây.

Trong bữa cơm tối hôm ấy, Vũ cho Vũ thị biết khám phá của ḿnh. Vũ thị nắm tay chồng, âu yếm:

- Anh làm thế là phải lắm. Cứu mạng được một gia đ́nh sinh vật như vậy là để phúc đức lại cho con cái sau này được nhờ. Em rất vui ḷng. Vả lại, chuột bạch cũng là một giống vật rất dễ thương. Hơn nữa, chính chú MacKey đă hiện thân làm người đến cầu cứu Anh, không giúp chú ấy sao đành!

Đêm hôm ấy, Vũ ngồi trong thư pḥng đọc sách, mới được vài chục trang th́ có tiếng gơ cửa nhè nhẹ. Ngỡ là Vũ thị, Vũ nói vọng ra:

- Em cứ vào đi. Anh đang đọc dở một bài về trăn và rắn.

Cửa mở. Vũ ngẩng đầu lên. Th́ ra là MacKey. Người thanh niên mặt mày hân hoan, tươi tắn bước vào pḥng, qùy một gối xuống trước mặt Vũ, ôm tay chàng, xiết chặt:

- Xin đa tạ Bác Sĩ đă cứu giúp chúng tôi. Nhất là Bác Sĩ đă biết rơ cội nguồn chúng tôi mà vẫn nhân từ giúp đỡ. Chúng tôi thật vô cùng cảm kích.

Nói xong, MacKey gọi lớn:

- Céline, Em dẫn các con vào đây ra mắt ân nhân.

Một nàng thiếu phụ dung nhan tuyệt vời, dáng dấp nhu ḿ, hiền hậu bước vào cùng hai đứa trẻ, một trai, một gái, Steven và Julie, trông rất sáng sủa, thông minh. Ba mẹ con cúi đầu chào Vũ, cùng nói một câu “Xin cám ơn Bác Sĩ!” rồi khép nép đứng cạnh MacKey. Vũ cảm động, đứng dậy bắt tay từng người rồi mời vào pḥng khách đàm đạo. MacKey xin phép mời phu nhân ra để được diện kiến. Toàn gia MacKey cúi chào Vũ thị rất kính cẩn

Được vài phút, trong lúc câu chuyện đang vui th́ MacKey đứng dậy, ngập ngừng:

- Thưa Bác Sĩ, tôi nói thế này e không phải, xin Bác Sĩ thứ lỗi. Nhưng tôi biết ông bà lúc sau này đang mong ước có thêm một mụn con để hú hí trong lúc các cháu kia đă khôn lớn cả. Ở vào cái tuổi của ông bà, dĩ nhiên chuyện này không phải là dễ. Để tạ ơn ông bà, tôi xin thành tâm tặng ông bà một viên linh đơn để ước vọng của ông bà được thành tựu. Nguyên do là vợ chồng tôi vốn rất hiếm muộn. Ăn ở với nhau đă mấy mùa mà vẫn không sinh nở. Thời may có người bạn thân là Bác Sĩ Donald Duckworth chuyên về phụ khoa tặng cho ba viên linh dược. Chúng tôi đă dùng hai viên, sinh được hai cháu Steven và Julie đây. C̣n viên thứ ba này, xin ông bà Bác Sĩ nhận lấy như lời cám ơn chân thành và sâu xa nhất cùa gia đ́nh chúng tôi.

Vũ và phu nhân nhất định không nhận, nhưng gia đ́nh MacKey đă lùi ra cửa và biến mất thật nhanh, để lại trên bàn một cái hộp bằng ngà, bên trong có một viên thuốc mầu xanh, và một bao thư dán kín, ngoài b́ viết mấy chữ, nét bút thật hoa mỹ “Xin chỉ mở thư này khi bà Bác Sĩ đă thụ thai”.

MacKey đi rồi, hai vợ chồng Vũ nh́n nhau bán tín, bán nghi, không biết ḿnh tỉnh hay mơ. Vũ thi đưa tay rờ mặt chồng, rồi tự véo tay ḿnh một cái, thấy đau nhói, mới biết chắc là ḿnh không mơ. Vũ ôm vợ vào ḷng, xiết chặt, rồi đặt lên môi nàng một nụ hôn nồng cháy. Vũ thị run rẩy nép vào ngực chồng. Hai người cùng nắm hộp linh đơn trong tay, nghe ḷng ḿnh mở hội.

Ngày hôm sau các con Vũ đi chơi xa trở về, Vũ gọi người con cả là Vũ Đại Minh vào thư pḥng thuật chuyện MacKey cho nghe. Đại Minh là người thông minh, đảm lược, có sức mạnh vô song mà lại ưa mạo hiểm. Trưa hôm đó cậu vác một khúc cây lớn ra bờ lạch sau nhà xục xạo. Quả nhiên thấy một con trăn lớn, dài cỡ 6, 7 thước, ẩn ḿnh sau một lùm cây. Đại Minh nhanh như chớp, một tay chận đầu, một tay nắm đuôi, bắt ngay tại chỗ, xách về nhà, gọi vườn Bách Thú cho người đến lấy đem đi.

Buổi tối Vũ ra gốc cây sồi mời MacKey vào nói chuyện. Chàng ngỏ ư muốn đón toàn gia MacKey vào nhà ḿnh. Chàng dự tính sẽ mua một cái lồng chuột bạch thật lớn cho gia đ́nh MacKey ở. Nhưng MacKey cương quyết chối từ:

- Xin cám ơn hảo tâm của Bác Sĩ. Nhưng thú thực với Bác Sĩ, chúng tôi muốn sống cuộc sống tự do dù có nhiều bất trắc hơn là sống an lành trong một khung cảnh bó buộc, hạn hẹp. Trước khi Bác Sĩ đến cư ngụ tại đây, vợ chồng tôi là vật sở hữu của cậu Satish, con trai ông bà Kumar, người chủ cũ căn nhà kế bên tay trái nhà Bác Sĩ. Hôm gia đ́nh Kumar dọn đi, cậu Satish vô ư không đóng cửa lồng, vợ chồng chúng tôi thoát ra, chạy đến cây sồi sau nhà Bác Sĩ, thấy cái hốc cây rất đẹp, liền chọn làm nhà ḿnh. Hai cháu Steven và Julie đều sinh ra ở đó. Chúng tôi không thể nào bỏ mái ấm ấy mà trở lại cảnh cá chậu, chim lồng. Nếu Bác Sĩ có ḷng thương mến, thỉnh thoảng cho chúng tôi được phép viếng thăm, đàm đạo là chúng tôi đă toại nguyện lắm rồi.

Vũ xiết tay MacKey:

- Tôi rất thán phục tinh thần tự do của anh bạn. Và tôi cũng rất hân hạnh được kết bạn với một người khí khái như vậy.

Từ đó, Vũ và MacKey thường gặp gỡ nhau luôn, khi chén rượu, lúc cuộc cờ, rất là tương đắc. MacKey chơi cờ “chess” rất hay, và có một kiến thức rộng răi về rượu vang làm Vũ hết sức cảm phục. Hai gia đ́nh cũng mỗi ngày mỗi thêm thân thiết. Vũ thị và Céline thỉnh thoảng vẫn rủ nhau đi mua sắm. Thường th́ Vũ thị bỏ Céline vào sắc tay, đến “shopping mall” vào pḥng tắm cho Céline hiện thân thành người, rồi cùng đi dạo khắp các cửa hàng. Các con của Vũ và MacKey chơi đùa với nhau rất là vui vẻ. Steven và Julie rất giỏi điện toán, thường thắng luôn mỗi khi chơi “games” với các con của Vũ.

***

Được ba tháng th́ một buổi tối Vũ thị mặt đỏ bừng, e thẹn nói với chồng:

- Ḿnh ơi, Em đă có tin mừng!

Vũ nhẩy choàng lên, sung sướng:

- Thật ư Em? Thật vậy ư Em?

Vũ thị cười tươi như hoa nở, đưa cho chồng xem bản thử nghiệm thụ thai. Vũ ôm vợ mà nước mắt chạy quanh, những ṿng nước mắt hạnh phúc! Một lúc sau, chợt nhớ đến phong thư MacKey để lại cùng với viên linh đơn ngày trước, Vũ vội vào thư pḥng, mở ngăn kéo lấy ra cùng Vũ thị nhẩm đọc:

“ Xin chúc mừng ông bà Bác Sĩ. Đă dùng linh đơn, thế nào ông bà cũng sinh qúy tử như mong muốn. Viên linh đơn này chúng tôi định dùng để có thêm một cháu trai, nhưng đội ơn cứu mạng toàn gia chúng tôi của Bác Sĩ, và biết ông bà tha thiết muốn sinh thêm qúy tử, chúng tôi rất vui sướng được đền đáp ơn nghiă ấy bằng cách giúp ông bà toại nguyện. Chỉ xin ông bà một điều rất nhỏ, là chúng tôi đă định đặt tên cháu trai thứ hai của chúng tôi là Robert, th́ nay xin ông bà dùng cái tên ấy cho cháu bé tương lai. Xin một lần nữa thành khẩn tạ ơn ông bà và ước mong cháu Robert sẽ đem lại niềm vui toàn vẹn cho gia đ́nh ông bà. Xin vĩnh biệt. William MacKey và gia đ́nh.”

Sau buổi tối hôm đó, gia đ́nh MacKey bỗng biệt tăm, không c̣n thấy xuất hiện. Vũ đến gốc cây sồi gọi bao nhiêu lần cũng không thấy trả lời. Nh́n vào hốc cây th́ đẵ trống rỗng.

Đến ngày lâm bồn,quả nhiên Vũ thị hạ sinh một bé trai vô cùng xinh xắn. Trên giấy khai sinh tên cháu được ghi là Robert Mackey Vu. Nhưng họ hàng, bà con thân thuộc dều gọi cháu bằng cái tên tắt rất dễ thương là Bob Vu.

MÙI QÚY BỒNG

 
 
 

  văn

trang chính | thơ | văn | tranh | nhạc | tác phẩm | CD | giao cảm | tiểu sử

 

Copyright © 2006. Coutersy of Saigonline.com/Vinet Communication.
All design copyright © 2006 by Trần Lệ Thủy, all rights reserved.