Chiều tan trường anh một mình đứng đợi
Chuyến xe nào cũng vắng bóng em thôi
Anh thờ thẫn nghe trời dần xẩm tối
Phố lên đèn khơi dậy nỗi đơn côi
Em của những tháng năm hồng mộng ước
Của những ngày trắng mát áo Trưng Vương
Của những đêm sầu tím hồn thao thức
Và những chiều vàng ấm tóc mây buông
Đôi mắt biếc hồn nhiên mầu nắng hạ
Bờ mi cong khép nép dáng thu buồn
Làn môi thắm mùa xuân cười rộn rã
Đêm đông thèm sưởi ấm ngón tay thuôn
Anh gặp em một chiều thu bỡ ngỡ
Rất vô tình đôi sóng mắt giao nhau
Anh chợt thấy cửa địa đàng rộng mở
Trái tình yêu trong miệng rắn tươi mầu
Rồi mỗi chiều tan trường anh đứng đợi
Chuyến xe tình mang bóng dáng thân yêu
Em mắt biếc cho hồn anh chới với
Em môi hồng, tim anh bước chân xiêu
Anh say đắm trong tình yêu hớn hở
Tuổi học trò dệt những giấc mơ hoa
Mới thoáng đó đã mơ ngay pháo nổ
Dây tơ hồng quấn quít trói chân ta
Nhưng than ôi đã bao lần gặp gỡ
Đã bao lần đôi sóng mắt giao duyên
Đã bao lần nghe lòng mình rộn rã
Mà chúng mình hai đứa vẫn chưa quen
Anh nhút nhát hay là anh khờ dại ?
Em kiêu kỳ hay em cũng băn khoăn
Hoa với bướm đã giăng đường tình ái
Sao mình còn chân díu bước phân vân
Để bây giờ tan trường anh đứng đợi
Đã bao chiều, xe vẫn vắng em thôi
Tim tê tái, xót xa và bối rối
Anh thẫn thờ bên góc phố đơn côi
Nỗi đau niềm nhớ xa vời
Buồn ơi, ta hãy ngỏ lời chào nhau
Tuyển Tập Thơ Mong Manh (1994)
MÙI QÚY BỒNG