giữa cái-đôi-miền
 


ơn em gửi một tay cầm
một môi ngoan với mắt đầm lệ vui
cho ta lại biết thương đời
lại ung dung đứng ngó trời hoàng hôn

nghe ra giữa cái-không-còn
thiên thu là chút linh hồn bụi bay

mai chiều ngó lại bàn tay
có khi môi mắt còn đầy lệ xưa ?

bước ta - những bước không ngờ
ra đi là đã tìm mơ cõi về
bóng ngày vội nắng vàng hoe
đường gian nan mỏi chia lìa rồi em

thiên thu giữa cái-đôi-miền
bàn tay vẫy tiếng chiều im xuống hồn


9-05