NHỮNG PHIẾN VỠ NHIỆT ĐỚI...
Hà Nguyên Du



1.

những thét gọi đến bất nhẫn
như muốn tắt giọng?
điêu đứng riết riết quen quá tải
thậm chí tưởng hết gân cốt kháng!

2.

măi tác quái tác quỉ!
đă mịt muội như đồng thiếp
cả ê kíp tự kỷ ám thị...
mê lấy máu chơi tṛ tiết canh vịt!

3.

cứ nhân danh tôn tượng
dễ ḅn rút riêng đám chung đỉnh
nếu mệnh hệ sẽ tẩu tẩu
chẳng ăn nhập chi đến tâm đến lương!

4.

hăy cởi ra đi hỡi loài sa tăng!
khoác sao nổi măi áo nhà Phật!?
ṃn rỗng từ nhân danh...
chắc Thượng đế không chờ ngày phán quyết...

5.

không cứ co ro chờ lẽ biến...
thể nào thơ cũng nhu nhược!
ơi giọt nước ta có ǵ ?
lúc nào ḥa chung đại dương ?

6.

chóng vánh sắp hết kiếp !
những phát sáng vàvượt trội
như càng tiến càng tiếc
khi t́nh yêu ta sao lụn dần tim bạch lạp ?!

7.

những phiến vỡ nhiệt đới
với nát vụn da vàng
với thối rửa quê mẹ
t́nh yêu nào ta, em dửng dưng?

HÀ NGUYÊN DU
Thi Tập Anh Biết, Em Yêu Dấu (2001)


Home