|
1.
tình như cây nghiêng!!
còn một ít rễ ...
cảm giác mình như quả chín rơi xuống nền mống thế hệ!!
vỡ tung hết chiều kích vóc dáng...
mình đi tìm mình mảnh nát trược vô vọng
tưởng đến vệt sáng các vì sao rơi nhiều bụi thạch nham
cõi hụt hẫng nhưng không có sự phó thác
không các thứ thần hay thế quyền
chỉ tình yêu nơi trái tim nóng bỏng em
chỉ ước vọng từ khối óc tra vấn anh
cho anh tự vạch lối đi trong rừng thiêng dầy đặc
có những ngổ ngáo sự quẫn bách
sự lếu láo mấy bộ lạc
hình thành nào nơi anh bao nhức nhối??
vẫn thấy thẹn mình khi mở mắt chào ánh mai
khi bật dậy biết mình còn thở !!
2.
hơn năm mươi năm hữu hình ...
chỉ làm toàn việc hư không!!
vẫn cố tập hồn mình như chiếc phao
khi trái tim đau và nặng như đá chìm đáy lũng!!
khi hỗn mang là chiếc gậy thọc vào bánh xe ta đang quay
em tự thán cõi rác rến và ác quỷ !!
cõi biến ta thành những tên tù lương tâm
thành những tên di dân sùng nhớ quê hương!!
mãi xiết rên với nghiệt oan và nghịch lý!!
những lúc nhúc nghịch lý luôn cựa quậy ...
những lểnh nghểnh ngang ngược đang hoành hành ...
và ơi! em làm gì cho anh ?
anh làm gì cho em ?
thịt da này của tình yêu hay chất liệu ngòi thuốc nổ ?
ta treo hạnh phúc như một giải thưởng đắt giá ...
đặt mùa xuân như trò chơi game ...
cầu nguyện riết rồi cũng thấy mỏi mệt!!
... anh mơ em như hạt phấn hương
để mỗi lần hôn em anh hít vào cho trọn vẹn ...
... anh mơ thịt da em như trái táo
để anh nhai cho gọn mỗi khi mình mây mưa ...
tưởng biển cả cũng là em!
ngỡ sông núi cũng là em!
thế giới sống có gì không mà nói thiên đàng??
mà bàn địa ngục ??
3.
và ngàn năm
và trăm năm
những lối những ngõ những cửa những động
những cấu trúc lịch lãm
những cấu trúc khắc nghiệt
những cấu trúc ác quái
những cấu trúc tồi hại
đưa bước ta đi về đâu ...??
ràng buộc ta thể nào ...??
hỡi em của tình yêu và thù hằn!
của nanh vuốt và văn minh
của cuồng tín và nhân danh
hẳn chúng mình không còn lệ để khóc...
cả đang hay sau khi đôi tòa tháp đổ !!
cùng bao chuyện gì sẽ xảy ra ...
sự tái cấu tái trúc của ai gọi là loài người ??
của ai gọi là văn minh ...??
4.
đời lá chúng mình sắp hết màu xanh
lại còn lắm bọ sâu đang bò trên cây
thời gian định cho ta con số nào gọi là mệnh??
mình biết mình chẳng còn bao nữa lìa cành??
sao em còn ngồi ngóng sao chờ trăng??
để mực độ yêu có lúc tưởng như xuống vạch chót
hãy chỉnh nó lên đến đỉnh đi chứ em ?!
và cố để mãi đó đến khi thế giới này...
ở đâu cũng có hòa bình...
... và điều đó sẽ không bao giờ xảy ra
và chúng mình phải buông xuôi cho mực độ yêu thăng trầm !!
HÀ NGUYÊN DU
Thi Tập Vầng Thơ Trên Đóa Quỳ Vàng (2005)
|