|
môi em ḍng sông cuốn anh lá mỏng...
mắt em cơn trốt hốt anh hạt bụi ...
thuở của những trang thần kinh c̣n thơm mùi giấy mới ...
cuốn hốt anh như điên không c̣n nhớ bến bờ nào qua ṿng
quay xoay tít mộng mị nay tỉnh ngộ với ngổn ngang số phiến
vỡ trong túi nhớ trên đường hành canh ví như một hành giả
chân phương đi t́m siêu nhiên luôn thiền chỉ vào một cơi
cơi như cơi của anh là thơ ... là thơ của thơ thơ... là thơ của
hơi thở thường nhật đến cả không rời ra lúc làm t́nh với em
cả lúc ngồi trong restroom hồn vẫn thả hồn thơ về bên trời
chôn nhau c̣n có nhiều người thơ người văn cùng quẫn với
bao kẻ phản tỉnh phản phé đang trầm cố trong ḍng nghịch
lư vô lương bất nhẫn đang mang tấm ḷng luôn sục sôi theo
nghĩa cả hào hiệp lại ngồi bó gối khoanh tay trong tư thế
đề kháng hạn hữu khi cơ thể mẹ ḿnh bị ung thư nhưng
không tuyệt vọng vẫn say truy cứu niềm tin vào kiến thức
khoa học tiến bộ của con người rồi ra đến lúc sẽ có thuốc
chữa như bầu trời t́nh yêu anh và em với cơn gió trí năng
sẽ đuổi tan hết đám mây đen chằng chịt quấn vào không
gian ta như một vành khăn tang gây thiếu lượng ánh sáng
và môi sinh cần thiết mà chúng ḿnh cần có để cùng soạn
những lời thơ nốt nhạc với những hợp âm logic cho cuộc
tŕnh tấu vào tương lai ít tai ương tợ tiếng hót thê thiết của
đàn chim thiên di từ những quằn quại lắm nỗi khắc khoải
luôn ám ảnh gần ba mươi năm hơn một thế hệ đời con người
thế hệ chịu những nhồi nhét quái đản vào xương thịt và óc
năo non nớt vô tội vạ của cái gọi là lớp cha anh đi ra ngoài
học đ̣i các thứ lai căn quái ác mang về nhà làm t́nh làm
tội con em hiền lương để rồi lẩm cẩm quẩn quanh cũng trở
về với tự nhiên tự do nhân bản con người mà trời đất dành
cho mỗi chủng loài dưới ánh lung linh nhật nguyệt đầy tuyệt
diệu của vũ trụ bao la mà chúng ḿnh như những hạt tinh thể
ḥa tan vào nhau tan vào ḍng thuần khiết thiên nhiên trong
cảm thức hạnh phúc chợt bắt gặp và tóm lấy một cách yêu quí
như khi môi mắt ta chạm vào nhau em cuốn hốt anh đi biệt mù
HÀ NGUYÊN DU
Thi Tập Vầng Thơ Trên Đóa Quỳ Vàng (2005)
|