|
1.
cứ dùng món cũ nhàm
đến độ tưởng như gậm
nhấm măi khúc xương mà
nghe ngon v́ cái ảo
giác quá khứ tự kỷ
ám thị biết chi mỹ
vị cao lương xứ người
khi xứ ta sẵn khối
nguyên liệu bản địa trân
quí chỉ cần biết sáng
chế biến là sẽ dọn
ra mâm đại tiệc thết
đăi kẻ tao nhân mặc
khách cùng khắp càn khôn
đang thu nhỏ thành làng
thế giới nhân loại nối
mạch thông thương trên mười
đầu ngón tay tuyệt vời
xóa mặc cảm tự ti
nhược tiểu với ao hồ
sông rạch để nhập cùng
biển cả mênh mông trong
tầm vóc hành tinh văn
2.
minh sáng giá không ngại
chi hướng bảo tồn hay
đường phát huy chi mỹ
mạnh chân bước phía mặt
trời mọc vẫy tay chào
mừng phương đông nở nụ
cười phương tây b́nh đẳng
dưới ánh sáng Thượng đế
rồi sẽ không thấy tôn
sùng trích dẫn ngoại danh
xem như thần tượng mở
lối đưa đường tin cậy
việc giữ bản sắc xác
hồn mỗi riêng là đương
nhiên không cần chi phải
nhắc xem như một
bản năng tự vệ hay
bẩm sinh sang lọc khác
chi cơ thể ắt có
tuyến pḥng kháng viêm nhiễm
tất nhiên chỉ là tương
đối đ̣i hỏi thông minh
linh hoạt khi luôn biết
ḿnh đang đi trên đường
nhân văn khoa học là
tất yếu mở rộng và
hội nhập để thành đạt
HÀ NGUYÊN DU
Thi Tập Gene Đại Dương (2003)
|