|
a / âm thịnh
ẩn ức quanh đời
ám thị ư hệ
ấn tượng hốt hoảng
ánh mắt ...cú vọ
âm thịnh động nhiễu
ảo ảnh truy đuổi
ác mạ kim hoàn
ai người kinh bang?
anh khàn tiếng nấc !!
b/ bụi sắc bụi không
bế bồng, bương bả
bức thiết, bức tử
buộc trói, bấn loạn
bút thịnh, bôm mực
bám đá, bu rong
bụi sắc, bụi không
bay phiêu, bạt nẽo ...
c/ cảm thụ
chiếu ảo trải nằm trên đất thực
câu thơ ...chi nội lực ngoại h́nh?
cơi nào ...cho thi ... ca linh?
cảm thụ đường ... cong em tuyệt mỹ ...
d/ độ nhật
du hồn suối khe
diệu huyền mây phủ
dư âm lưu xứ
dồn dập chân mê
dương tà úa lá
độ nhật ru hề .. !
e / em mưa trên ta
em yêu ta ơi em là chim
én báo xuân vui và rồi chim
én bay đi cho hè sang ve
e a ru ḷng tương tư không
êm đềm cho tim lưu ly xin
em mưa trên ta vườn khô như
em gieo hồng ân trong nhau không
e dè chi nên tin yêu hơn ...
g / gương vỡ gương
giang sơn chuông trên sợi chỉ mành
gương vỡ gương không c̣n gương soi!
giống ṇi ơi!
giống diệt ṇi!
gươm thần súng thánh đâu khôi phục ?
gạn đục khơi trong hết nhục ... tồi !
h / hào khí mới
hải đảo tôi
hiu quạnh ngàn năm
hồ vọng nguyệt ... cạn trồi đá sỏi
hỏi hỏi quanh đời quanh dấu hỏi ?
hương ta bao giờ gió thổi xa ?
hào khí mới đâu rồi ḍng máu cũ ?
hâm hở trông chi bước ...
hải hà .. ?
i/ im lặng
im lặng!
́ ầm ! đâu giải đáp?
im lặng thà...
im thế trả lời ...
k/ khuân nỗi người
khắc dấu ấn
khôn nguôi...
kỳ vọng
khuân nỗi người trĩu xuống vai sương
khung cửa đóng ...cho ai đứng gơ?
khép khép hoài sao chẳng mở ra..?
kiều nương ơi! tối mặt sơn hà...
l/ lạnh dương tà
lỗi nước khốn đốn
lấn lướt giẵm nát
lâm le manh nha?
lam lũ như mây trùm bóng nguyệt !
lầm than che chắn ...
lạnh dương tà !
m/ mơ
mơ bửa ăn có thêm chút rau và
miếng bột ngọt cho con bớt ḷi xương
mông bớt lộ con mắt đời bác nông vẫn
ṃn mỏi không thấy chi ngày hai buổi
mang trên vai như ách trâu cày và
mụ vợ buôn mủng bán thúng cứ mải
miết với nắng gió rách tơi áo đầy
mảnh vá lạnh buốt đông về tội chi
mà thê lương oan khiên kẻ bị khinh
miệt bần hèn nhưng ơi hắn chính là
một cơ phận cần có trong một bộ
máy xă hội một bộ máy cổ lỗ ...
mong vứt đi để có cơ hội thay
một cái máy mới vận hành tối tân ...
n/ ngậm ngùi đáy vực em
nghiêng đầu trên vai em tóc
nàng thơm giỡn trán chợt
nặng ḷng chưa yên qua
nỗi nhà thống nạn ta
như đá ưu phiền lăn
ngậm ngùi đáy vực em
nằm ru căn duyên tháng
năm tàn khát vọng trên
nao ta thảo nguyên c̣n
nghe mưa thoáng mỏng ??
o/ ớn lạnh rừng
ở chốn ách tắc
ọp ẹp
o ép ức chế
ôm phận cam số
ớn lạnh rừng ...rừng
ơ hờ nhau
ơn tổ phụ chưa vơi gánh đảm ...
ô hay! c̣n tội nước xa nguồn ...
ờ nhỉ! sống cho cái chết...
p/ phực lên trong ta
phương giác của loài cá hồi hẳn không ai lạ xa
phương t́nh yêu chính là lănh địa trái tim
phủ định những phủ định chỉ v́ một phủ định cho một phủ định
phúc cho những kẻ biết thứ tha và quên ḿnh để thọ khổ hồng thoát khổ
phủi sạch sao hết bụi đam mê trên mặt gương đời có lúc tưởng như tan vỡ?
phàm máu đỏ phải chăng là màu tham sân si hỉ nộ ...
phi phi nhân lừa phi nhân đă thành thói quen nhan nhản
prodsky huyền thoại như một đối đáp thay ... nếu ai có hỏi?
proust với ‘‘ à la recherchedu temps perdu ’’ và ta với kư ức trở về !
pasternak đáng nhớ là sự quan trọng cái mất...
phực lên trong ta ngọn lửa tất nhiên chân lư ngời ngời ...
q/ qua truông
quỳ ta nở b́nh minh ... đ̣i ... hôn phối
quyện tia hừng mây khói rộn nghinh tân
quê khuất biệt hiện thường đêm diệu giác
quan san chi mờ mắt lệ bao lần!
qua truông ải lư nào hơn sống sót?
qui mối chung cho vẻ đẹp khi nằm
quấn quít lấy chỗ về nơi cắt rốn
qú xin ơi! ân sũng đấng cao thâm!?
quen lối cũ chân em c̣n nấn ná?
quang đảng không đất lạ trời xa xăm?
r/ rạng đông...
ráo riết với ...
rạo rực đến ...
rưng rưng về ...
rấm rức cả ...
rộn trong ta ...
rũ ḷng theo khốn nạn!
rỉ rả vết thương xưa!
ra đi trời vẫn tối...
riêng niềm riêng tuôn mưa!
rạng đông trời hoài bảo!
s/ sương em cho ta loài cỏ hoang
sớn sát ...
sẩy !
sẽ rơi tũm
sự kinh sự kiêng
sa tăng !
sương em cho ta loài cỏ hoang
sao không tin ḿnh cần cứu nhau ?
sinh rạng ngời nhân sinh
sàng sảy vàng thau .
sắp sửa ngộ .
sang bến.
t/ tưởng c̣n hạt mộng
thời ta gốc nhổ, cây bung
tiếng chim thảng thốt theo cùng cực bay
tim em nhạt bóng xưa gầy
trăng đâu biết ...
tội soi bầy lạc hoan!?
tưởng c̣n hạt mộng hiên ngang
tay gieo mắt tưới
trên hàng thi ca
t́nh ... chồi biết có ra hoa ?
thử chi bước ngă chân sa hỡi người ?
tâm tan, tâm tụ
tâm dời
tóc tơ, tóc bạc em khơi mạch ngàn ...
u/ uyên nguyên ta với ...
ươm ǵ trên mảnh vườn thơ ?
ủ chi vựa ư mong chờ mai sau?
ưu tư này sông với cầu ?
uyên nguyên ta với ta sầu
uyên nguyên
u trầm
u uất
ưu phiền
ức tôi em có chia riêng chút nào ?
ung dung sao nỗi dường bao
ừ thôi em nhé! mất đầu c̣n đuôi ...
v/ vận ...
vướng, vương
vẩn, vấn
vận, vần ...
x/ xót ...
xưa
xiêu
xót
xa
y/ yêu ...
ư ...yếu ...yêu ...
HÀ NGUYÊN DU
jan 08/01
Thi Tập Gene Đại Dương (2003)
|