|
(đến Hoàng Xuân Sơn)
không ǵ lay lắc hơn tṛ duyên nợ
một thanh xuân chưa chắc đặng một lần
túi noăn em bo bo đường mạt vận bao lăm
lơ chơ huệ ơn hàng thị
khấp khởi từ ánh mai vươn
vươn thế nhé thuận buồm xuôi gió
khánh kiệt hớp kỳ h́nh
rỉ vào tai tinh nhụy theo đó vang lừng
lê chân ơi ḍng khơi nong
chèo u uất vận linh ngày thời
tháng bảy lầu bầu môi ngâu nhạt
mím lại nước chao trăng
lệ nhỏ thấu cốt
lại mang mang tợ khi xưa ḿnh cơ duyên
mà mộng t́nh ra vẻ
mơ mơ vần điệu muôn triệu lần đi dọc rẽ ngang
lẽ nào nghĩa trăng hoa
nhoáng lộ diện màn sao quàng xiết chứng oan khuất
nhập cuộc nông nổi ngán ngẩm ḿnh ló mặt
rề rà cơn thoát
sao vẫn hoài lănh âm kiều nga
phương kia niềm sầu chăn êm
pḥng cô vương víu quá vời
người bày như tṛ em chói hơn
giá thơ bên trời đánh bất đắc
ngẫm lạ thế ‘’ ḍng sông mặt trời ’’ đặt để
phen nay động chút hàng lây
tạt đến như vui cây vườn
ráng nán sớm trưa “ xem tṛ ngông”
người lơa lồ làm hoạn
dẫu sao lũng mắt nên nhớ món khoác giả
điểm trang thời nào
cũng lành chành cực lạc rét mở
HÀ NGUYÊN DU
Thi Tập Vầng Thơ Trên Đóa Quỳ Vàng (2005)
(họa vui bài Thiên đàng nhếch nhác của Sữ Mặc)
|