nhạc sĩ thi sĩ  nguyễn tiến dũng
trang chính CD nhạc ca sĩ thơ văn giao cảm audio tranh h́nh tác giả
Văn Văn Bạn Hữu
Văn
Phạm Chi Lan
Phùng Nguyễn

 

 

 


SUỐI TRONG RỪNG

Phùng Nguyễn

Người đàn ông rón rén bước đến cửa pḥng, xoay nhẹ nắm cửa. Cánh cửa hé ra không một tiếng động. Chàng tḥ đầu nh́n vào. Mờ tóc đen dài và một phần lưng là tất cả những ǵ của nàng mà chàng có thể nh́n thấy trong vùng sáng mù mờ của căn pḥng. Nhẹ nhàng khép lại cánh cửa, chàng cúi xuống nhấc chiếc vali dọ dẫm đi xuống cầu thang.

Chai rượu vang cạn quá nửa và mấy lon bia rỗng nằm lỏng chỏng trên chiếc bàn cà phê bừa bộn những sách báo. Chai rượu thuộc về phần nàng và mấy lon bia là của chàng. "Them guys vs. us guys," chàng nhớ ḿnh đă cười cợt bảo nàng. Chàng cúi nh́n đồng hồ tay. Sáu giờ năm phút. Máy bay sẽ cất cánh vào lúc tám giờ sáng, và phi trường th́ cách nơi chàng đang ở khoảng nửa tiếng đồng hồ lái xe. C̣n đủ th́ giờ để làm một điều ǵ đó -- cho nàng.

Mắt chàng lang thang trên mớ đồ đạc trong pḥng khách, trên căn bếp nhỏ xíu, trên bức vách nơi có treo những bức tranh nhỏ, trên chiếc cầu thang dẫn đến cánh cửa pḥng vừa mới được mở ra và khép lại mấy phút trước đó. Chàng muốn ghi nhận vùng không gian chưa quen thuộc mà đă sắp lạ lùng này một lần nữa trước khi ra đi. Chiếc vali và cái túi xách nhỏ đă được đưa vào trong chiếc xe màu xanh đậm, và bây giờ th́ chỉ c̣n có chàng và cánh cửa ra vào mà khi đóng lại chàng sẽ không c̣n mở ra được nữa. Trừ phi chàng bấm vào cái nút chuông nhỏ ở cạnh cửa để đánh thức nàng, điều mà chàng sẽ không làm. Rồi cánh cửa cũng được đóng lại, ngại ngần.

Ngôi nhà nằm chênh vênh trên con dốc nhỏ ở b́a rừng. Con đường nhỏ tráng xi măng ngoằn ngoèo chạy ngang qua nhà nàng, dẫn đến băi cỏ tiếp giáp với khu rừng và dừng lại ở đó. Chàng dẫm lên đám cỏ c̣n ướt sương đêm, bước vào khu rừng vắng đang sáng dần lên cùng với b́nh minh. Chàng nh́n quanh t́m con suối, mà theo lời nàng, nằm quanh quất đâu đó. Nàng đă không thực hiện lời hứa dẫn chàng đi thăm ḍng suối nhỏ và những cây hoa dại mọc lẩn lút trong khu rừng. Bây giờ th́ chàng đă hiều v́ sao. Rồi chàng cũng nh́n thấy con suối, gịng nước trong chảy êm đềm giữa đôi bờ phủ đầy cỏ xanh và những bụi cây nhỏ trong cái "góc rừng" mà nàng đă kể cho chàng nghe trong một bức thư, và đă giận chàng dến mấy ngày khi chàng bảo nàng có khiếu viết tiểu thuyết diễm t́nh!

"Cánh rừng nằm khuất sau một con đường nhỏ chạy ṿng từ ngoài lô.. Con đường dẫn vào bắt qua một con suối nhỏ len lỏi giữa cánh rừng. Vào đầu mùa mưa, nước đầy ḷng suối, chảy qua những kẽ đá sỏi lởm chởm và nhiều rong rêu hai bên bờ. Suối trầm tư lờ lững vào mùa cạn và róc rách vui tươi vào những tháng mưa. Có những mùa mưa nước đổ về quá nhiều, từ trong nhà nghe như có tiếng thác đổ, nước cuồn cuộn ào ạt chảy xiết như muốn trôi luôn cả bờ. Đó là những mùa mưa dữ có điềm báo sẽ có trận lụt từ các ḍng sông tràn ứ đổ vào đồng bằng. Con suối vào những năm đó cũng hung bạo dữ dội như các ḍng sông lớn, nước không êm ả hiền lành b́nh thản mà nước hung dữ gầm gừ như muốn cuốn trôi tất cả. Mùa cạn, nước suối ri rỉ, nước suối rưng rưng... Mùa mưa, nước suối sôi nổi và bộc lộ nhiều cá tính của thiên nhiên. Đầu mùa xuân, rừng khô nảy lộc xanh bừng sáng chỉ sau trận mưa qua đêm, như các mạch sống đă chuẩn bị sẵn sàng chỉ chực chờ cơ hội xuất hiện. Cánh rừng bừng sáng mầu xanh ngọc thạch, nơn nà. Đi dọc theo con suối, những thân cây dương và maple khô khốc mùa đông tỉnh dậy, hoa dại lấm tấm mầu vàng trên cỏ, ẩn thoáng trong bụi cây những cánh iris mầu tím e ấp nở, hoa dại lan man ḍ dẫm ra tận mé rừng."

"Ở đây ít tiếng động, chỉ có tiếng thiên nhiên, tiếng gió, tiếng chim, tiếng không gian thở. Khoảng chiều, trang trại cạnh nhà hực lên một mầu nắng kỳ lạ, nhất là vào mùa thu. Nắng xiên khoai hiu hắt và năo nùng. Đàn ḅ ngựa thả rông nhẩn nha tư lự ngắm trời chiều, kêu những tiếng ậm ừ gọi nhau. Vào giữa khuya, thỉnh thoảng rúc lên tiếng c̣i tầu xe lửa của một chuyến tầu chở hàng đêm xuyên bang. Con đường hoả xa không biết nằm ở đâu, chỉ nghe tiếng những con tầu lặng lẽ mở cuộc hành tŕnh thâu đêm."

Khi chàng trở về lại trước nhà nàng, những giọt sương trên nhánh cây nhỏ chàng hái từ khu rừng đă rơi rụng gần hết. Chàng cẩn thận gắn nhánh cây vào khe hở giữa khung và cánh cửa, lùi lại ngắm nghía. Tia nắng đầu tiên của ngày làm lấp lánh giọt sương duy nhất c̣n đọng lại trên chiếc lá màu lục nơn. Chàng ngước nh́n lên, khung cửa sổ pḥng nàng vẫn đóng im ỉm. Chàng bước vào xe, lái đi. Căn nhà nhỏ trên con dốc b́a rừng lùi dần và khuất đi sau một khúc quanh. Và giọt sương từ ly cũng hết lấp lánh, nó đă rơi xuống.

oOo

Chàng đến thành phố này vài hôm trước. Mỗi năm chàng vẫn tham dự những khóa tu nghiệp ngắn hạn như vậy. Chàng đă có thể ghi danh cho lớp học ở một thành phố miền Đông Bắc, nơi có vài người bạn quen biết mà chàng muốn ghé thăm, nếu chàng không nhận được cú điện thoại của nàng vài tuần trước đó. Đă lâu lắm nàng không gọi đến. Lần cuối cùng cách đây hơn một năm, và câu chuyện xoay quanh một nhân vật thứ ba tên Quân, người chàng chưa gặp bao giờ nhưng có khả năng biến chàng thành một kẻ thừa thăi trong quan hệ t́nh cảm nàng. Trong lần điện đàm mới đây, khi được hỏi về Quân, nàng buồn rầu cho biết Quân đă qua đời trong một tai nạn. Nàng không nói rơ về cái biến cố đó. Cùng với nỗi ngỡ ngàng, một chút hy vọng dấy lên trong ḷng chàng. Lúc gác điện thoại, chàng nghe ḿnh đang tự rủa thầm, "thằng đểu cáng!"

Căn nhà nhỏ hai pḥng nằm trong một vùng ngoại ô yên tĩnh cạnh khu rừng ở phía Đông Bắc của thành phố. Mặc dù đă được chỉ dẫn khá kỹ lưỡng, chàng cũng hai lần lạc lối trước khi đến được nơi đây. Chàng vẫn có cái cảm giác bất an lái xe trên những tuyến đường không quen thuộc. Khung cảnh lạ và sự không biết chắc con đường trước mặt sẽ đưa ḿnh đến đâu! Nàng xuất hiện ở phía sau khung cửa mở một nửa, nụ cười dịu dàng và u buồn, đúng như t́nh thế cho phép. Cánh cửa khép lại nhanh chóng và họ ngồi đối diện nhau ở pḥng khách. Cuộc đối thoại bắt đầu, nhỏ nhẹ, nhát gừng, và ngoài kia, hoàng hôn đang xuống dần trên cánh rừng phía sau nhà.

Đă có một lúc giữa buổi nói chuyện chàng cảm thấy ḿnh đang ở vào một t́nh thế tuyệt vọng. Những câu hỏi, những câu trả lời nhạt thếch, ṃn nhẵn. Lan khỏe không. Dạ khỏe. Anh đi đường xa chắc mệt lắm hở. Vẫn đi làm đề&u. Ờ, anh cũng vậy... Chàng trệu trạo nuốt xuống câu hỏi về cái chết của Quân cứ chực trào lên trên đầu lưỡi, nóng bỏng, vùng vẫy như con chó điên. Lúc này mặt trời đă xuống hẵn, kéo theo những chùm nắng cuối ngày ra khỏi tàng lá xanh của khu rừng. Tại sao ḿnh không hỏi nàng về khu rừng và con suối chạy qua đó nhi?? Chàng tự hỏi.

"Kể cho anh nghe về cái góc rừng của Lan."

"Lan đă kể cho anh nghe hoài hồi đó rồi mà," nàng trả lời.

Hồi đó nàng vẫn thích kể cho chàng nghe về cái khoảnh rừng cạnh nhà.

"Nhưng đó là ngày xưa. Góc rừng của Lan giờ chắc đă không c̣n như xưa..."

Nàng ngước lên nh́n chàng, vẻ ḍ hỏi. Hồi đó chàng thỉnh thoảng vẫn trêu ghẹo nàng với lối nói chuyện đầy ẩn ư như vậy.

"Khu rừng vẫn vậy, chỉ có vắng hơn ngày xưa mà thôi."

Nàng ngập ngừng một chút, rồi tiếp lời:

"Anh Quân gặp tai nạn trong chính khu rừng này. "

Vào khoảng thời gian này năm ngoái, Quân lang thang vào trong rừng một ḿnh để làm ǵ đó không biết. Vào mùa nước lũ, con suối không c̣n giữ bộ mặt hiền ḥa như thường lệ. Con suối trương ph́nh lên, tràn lên đôi bờ, nước chảy ào ạt, cuồn cuộn như con thác nhỏ. Không ai biết rơ cái tai nạn xảy ra như thế nào. Người ta t́m thấy xác Quân khoảng một dặm về miệt hạ lưu, ba tuần lễ sau khi nàng và Quân chính thức đính hôn!

Nàng ngưng kể, xoay ḿnh lại phía cửa sổ. Chàng đọc thấy vẻ cam chịu trên nửa khuôn mặt nàng, lúc này rơ nét hơn trên phần hậu cảnh của khu rừng đang ch́m dần vào bóng đêm.

"Những tai nạn bi thảm như vậy vẫn thường xảy ra. Anh rất tiếc là nó đă xảy ra cho Lan. Nếu anh biết sớm hơn..."

Chàng không có dịp nói hết câu. Nàng cắt lời,

"Anh biết sớm hơn th́ anh làm ǵ? Gọi điện thoại an ủi Lan chăng? "

Đó có lẽ là điều trước tiên ḿnh sẽ làm, chàng nghĩ thầm. Sau đó có lẽ ḿnh sẽ bay qua đây thăm nàng, chàng nghĩ tiếp. Nhưng mà tại sao nàng lại có vẻ như trách cứ ḿnh nhi?? Tại sao nàng không báo cho ḿnh biết lúc đó? Chàng tự hỏi thầm một cách bối rối.

"Mà anh th́ có bao giờ biết được điều ǵ sớm sủa đâu? Ngay cả nơi anh ở, đồng hồ cũng chạy trễ đến mấy tiếng!" Nàng tiếp, giọng cay đắng.

Chàng có biết ǵ đâu? Mà nàng nói cũng phải thôi. H́nh như lúc nào chàng cũng trễ tràng trong mọi trường hợp. Trễ tràng và chậm chạp. Như trước đây, lúc hai người c̣n liên lạc với nhau thường xuyên, chàng đă chẳng có phản ứng ǵ ra hồn khi nàng mang một nhân vật thứ ba vào câu chuyện. Chàng bối rối, ù ĺ một cách bất lực nh́n "hắn ta" mỗi ngày một to lớn thêm, bành trướng lên gấp bội sau mỗi cuộc điện đàm, dồn chàng vào một góc tối tăm, làm chàng gần chết ngộp, và cuối cùng đẩy chàng văng ra khỏi mối quan hệ với nàng. Mà đă như vậy th́ làm sao chàng c̣n biết được điều ǵ!

Cuối cùng chàng cất tiếng trả lời, giọng buồn rầu:

"Anh có bao giờ bắt kịp Lan đâu!"

oOo

Quán ăn đông nghẹt những người! Cả ngôi quán, chỉ có khu nhà bếp là rộng hơn hết. Thực khách đứng thành hàng trước quầy, chờ đến phiên ḿnh đặt thức ăn. Một đám khách khác đứng chen chúc dọc theo mấy bức vách bao lấy khu quầy chúi mũi vào mấy chiếc mâm tṛn đựng đầy hải sản ăn uống nhồm nhoàm. Chàng đưa tay đón lấy chiếc mâm kim loại đựng đầy những con crawfish đỏ au từ cô nhân viên bán hàng, len lỏi qua hàng rào người bước ra phía ngoài. Nàng đứng tựa người vào bức vách gần chỗ để mấy hũ ketchup, mustard, và tiêu muối lỉnh kỉnh, cặp mắt giận dữ nh́n trừng trừng vào chiếc bàn gỗ thấp ngay phía trước. Chàng bước đến cạnh nàng, tựa lưng vào vách, hai tay khệ nệ ôm chiếc mâm thức ăn bốc khói ngào ngạt, bắt chước nàng đưa cặp mắt giận dữ nh́n hai người thực khách đang chiếm ngụ chiếc bàn ăn quư giá. Cặp vợ chồng người bản xứ đứng tuổi đang ngồi đối diện nhau ở chiếc bàn , loay hoay ăn uống. Thỉnh thoảng ông chồng lại len lén nh́n lên phía hai người, vẻ áy náy như đang làm chuyện phi pháp. Cuối cùng họ cũng ăn xong. Người chồng đứng lên, đưa tay chỉ vào chiếc bàn làm một cử chỉ mời mọc. Nàng nhoẻn miệng cười rất tươi, mở lời cám ơn một cách lịch thiệp làm như cách đây mấy phút ai đó chứ không phải nàng đă cố t́nh "ám" họ.

Bữa ăn diễn ra vui vẻ. Lúc hai người đứng dậy, chàng lịch sự đưa tay chỉ vào chiếc bàn trống mời mọc cặp t́nh nhân trẻ tự năy giờ đứng tựa vách tường kề tai nhau th́ thầm những điều mà chàng cho rằng không ǵ khác hơn là những rủa xả chàng và nàng. Nàng quay lại nh́n chàng cười lém lỉnh khi cô gái nhoẻn miệng cười thật tươi nói cám ơn. Nàng đă lấy lại vẻ liến thoắng, tinh nghịch như lúc hai người mới quen biết nhau mấy năm về trước. Ngày hôm qua, nàng đă gọi đến khách sạn nơi chàng đang ở trọ, bảo rằng chàng có thể dọn đến ở nhà nàng trước ngày ra về. "Nhà Lan c̣n một pḥng trống, anh có thể đến ở một đêm, nếu anh không chê." Tất nhiên là chàng không chê. Chàng chẳng bao giờ dám chê bai nàng điều ǵ!

Trên đường về, chàng ghé vào một tiệm "liquor" để mua vài thứ thức uống. Lúc khệ nệ ôm mấy túi giấy dựng thức uống ra xe, chàng cằn nhằn:

"Xứ ǵ mà kỳ cục, mới chín giờ tối mà "liquor" đóng cửa hết trơn. Đi măi mới mua được vài món."

"Anh không biết sao. Mấy chỗ lúc năy anh đi qua là "dry zone," tiệm bán rượu đóng cửa sớm."

Chàng giả vờ ngạc nhiên, kêu lên:

"Dry zone!" Vùng khô ráo hở? Trời mưa tầm tă suốt buổi chiều hôm nay ở khu anh đi học cơ mà!"

"Lan biết mà. Mưa lớn như vậy thế nào con suối cạnh nhà cũng đầy nước cho mà xem..."

Giọng nàng ch́m đi trong tiếng máy xe ầm ́.

oOo

Mớ sách báo bừa bộn trên chiếc bàn cà phê nhỏ được dẹp qua một bên, lấy chỗ cho mấy lon bia và chai rượu vang. Lúc năy, nàng ṭ ṃ hỏi khi thấy chàng lôi ra từ mấy cái túi giấy xâu bia và chai rượu vang đỏ.

"Tại sao anh mua tùm lum chi vậy?"

"Rượu vang cho Lan, bia cho anh. Lan vẫn c̣n thích loại vang này chứ?"

"Anh cũng nhớ dai đấy nhỉ! Anh không uống với Lan sao."

"Ồ không! Us guys uống rượu vang, đọc tạp chí. Them guys uống bia và đọc nhật tŕnh," chàng cười cợt trả lời.

"Chứ không phải anh muốn Lan uống hết chai rượu một ḿnh cho chóng say hay sao."

Chàng không biết phải trả lời làm sao. Nếu mà chàng có thể làm cho nàng say được!

Bây giờ chai rượu vang đă cạn một nửa và xâu bia cũng sắp hết mà chàng vẫn chưa nói được điều ǵ cho ra hồn. Chàng bối rối nh́n nàng ngồi dựa thoải mái ở một góc của chiếc "sofa," những móng tay nhọn gơ lách cách vào thành ly thủy tinh, chờ đợi một cách kiên nhẫn. Cuối cùng rồi chàng cũng lên tiếng, chẳng ăn nhập vào đâu:

"Lan nói đúng đấy..."

Nàng hơi cựa quậy một chút, đổi tay cầm ly, ậm ừ:

"Vậy sao."

"Anh th́ lúc nào cũng trễ tràng. Nơi anh ở trễ hơn nơi đây những hai múi giờ. Lúc Lan chào đón b́nh minh, nơi anh vẫn c̣n là đêm tối. Anh e rằng ḿnh chẳng bao giờ có cơ hội bắt kịp Lan."

Chàng thở phào. Nói ra xong rồi th́ mới thấy cũng không khó khăn ǵ mấy!

Nàng đặt chiếc ly nhỏ xuống bàn, trả lời dịu dàng:

"Anh đi về hướng mặt trời mọc, đi măi th́ sẽ có lúc gặp Lan thôi."

Chàng lẩm nhẩm tính toán, hướng mặt trời mọc là hướng Đông. Thành phố này cách hai ngàn dặm về phía Đông nơi chàng cư trú. Nhưng mà chẳng phải chàng đang ở đây, phía mặt trời mọc hay sao.

"Chẳng phải anh đang ở phía mặt trời mọc hay sao." Chàng lập lại ư nghĩ của ḿnh thành tiếng.

"Nhưng anh sẽ ra đi về phía mặt trời lặn ngày mai, anh quên rồi saỏ"

Phải rồi, ngày mai chàng sẽ trở về nơi chàng đă ra đi. Ở đó có những điều buộc chàng phải trở về. Có những hệ lụy chàng phải đương đầu. Có những thúc bách của đời sống chàng phải giải quyết. Chàng đứng dậy, bước đến cạnh nàng, cúi xuống hỏi nhỏ:

"Có khi nào em nghĩ em sẽ đi cùng với mặt trời, về nơi nó sẽ lặn xuống, ở đó có anh chờ em trong hoàng hôn?"

Tự dưng chàng cảm thấy ḿnh can đảm vô cùng. Chàng đă gọi nàng bằng em, đă hỏi nàng điều chàng chưa bao giờ dám hỏi. Nhưng có lẽ cũng chẳng đi đến đâu, cái can đảm muộn màng của chàng. Bởi v́ nàng vừa lắc đầu! Nàng lắc đầu, đưa hai tay ôm mặt. Lúc nàng buông tay ra, những giọt lệ lóng lánh ứa ra từ đôi hàng mi khép. Chàng bối rối vô cùng. Tại sao nàng khóc? Tại sao nàng lắc đầu từ chối lời mời mọc của chàng rồi lại rơi lệ? Những giọt nước mắt lóng lánh lại tiếp tục lăn dài trên khuôn mặt nàng! Và cái hộp khăn giấy quái quỉ nằm ở đâu chàng t́m măi không thấy! Chàng cuống quưt cúi xuống uống những giọt nước mắt quư giá ấy. Chàng uống, uống măi. Tự dưng chàng khát nước quá đỗi! Những giọt nước mắt không những không làm dịu cơn khát mà c̣n làm cho môi miệng chàng khô queo, nóng bỏng. Rồi chàng thấy căp môi ngon màu táo chín của nàng ở gần đó. Chàng biết nước mắt không ứa ra từ đó, nhưng đă nói chàng đang khát nước quá đỗi nên đă không dừng lại được. Khó có ai dừng lại được! Chàng hôn lên môi nàng, ngấu nghiến.

Trong khoảnh khắc, chàng thấy ḿnh như cánh buồm căng gió trên con thuyền nàng, và mặt thảm mịn màng của căn pḥng khách đang dậy sóng. Những con sóng ngây ngất, dồn dập tràn tới không ngừng, mỗi lúc một cao măi lên, rộng măi ra, gào réo, xô đẩy nhau, vây bủa chung quanh hai người làm chàng muốn nghẹt thở. Và từ xa, lừng lững kéo đến ngọn sóng thần đen mướt như nhung và hung bạo như lốc xoáy. Ngọn sóng thần kéo đến ào ào, mănh liệt không có ǵ ngăn cản nổi! Chàng nhắm nghiền mắt lại, người căng thẳng như cánh cung, chờ đợi ngọn sóng tràn đến, cuốn lấy cả hai ném vào vùng giông băo sâu hun hút, cao thăm thẳm, và xa tít tắp. Ngọn sóng thần hung bạo, đen mướt, và êm như nhung đă không đến! Nó đă dừng lại ở cái nơi không thể dừng lại được, im sững, rồi tan biến đi như một giấc mơ! Chàng ngơ ngác, bối rối, vô cùng bối rối. Chàng không biết ḿnh đă làm điều ǵ không đúng. Chàng cảm thấy hổ thẹn và buồn bă, chỉ muốn chết đi cho rồi!

Bỗng dưng chàng nghe tiếng nàng hỏi, âm hưởng lạ lùng:

"Anh có nghe ǵ không?"

Chàng có nghe thấy ǵ đâu ngoài tiếng thở dồn dập của ngọn sóng thần đang kéo đến rồi bỗng dưng tan biến đi không dấu vết.

"Anh nghe đi, nghe cho kỹ," nàng lại lên tiếng thúc dục.

Chàng nghiêng đầu lắng nghe. Quả thực có tiếng động ở ngoài kia, ầm ́, róc rách, sôi réo. Tiếng của con suối nhỏ trong rừng đang thức dậy! Nhất định là cơn mưa giông tầm tă buổi chiều đă tràn ngập thượng nguồn của con suối, và gịng nước lũ đă biến gịng suối hiền lành trở nên một gịng thác sôi động, hiểm nghèo, và tàn ác! Bởi v́ chính nó đă làm khựng lại ngọn sóng thần của nhục cảm, đă đánh dạt đi cái hy vọng mở ra cánh cửa ḷng bí hiểm của người chàng yêu! Chàng càu nhàu bực bội:

"Th́ chỉ là tiếng réo của con suối ngu xuẩn chứ có ǵ lạ lùng đâu."

"Anh đừng có nguyền rủa con suối. Nó vô tội. Có phải nó giết Quân đâu!"

Th́ ra không phải chỉ con suối thô lỗ mà c̣n cả bóng ma của người t́nh vắn số. Chàng sắp điên lên, cố giữ giọng nhỏ nhẹ nhưng vẫn không giấu được vẻ giận dữ:

"Không phải con suối th́ c̣n ai vào đây?"

"Em!" Có tiếng nàng vọng ra như từ một chiều không gian nào khác.

"Em điên rồi!" Chàng kêu lên, đau đớn, sợ hăi, tuyệt vọng.

Quân yêu nàng, điều này không c̣n nghi ngờ ǵ nữa. Mỗi lần đến thăm, Quân thường ghé vào khu rừng cạnh nhà nàng hái mang vào một cành holly, thánh hoa, có những chùm trái li ti màu đỏ. Những đóa hoa tim tí hon, Quân bảo nàng như vậy. Cành holly trở nên biểu tượng của mối t́nh mà Quân dành cho nàng. Thánh hoa cho nàng khi nàng buồn. Thánh hoa cho nàng khi nàng vui. Thánh hoa cho nàng khi nàng giận. Nhưng mà điều này có liên quan ǵ đến nàng và cái chết của Quân? Chàng hỏi nàng.

"Ba tuân sau ngày hứa hôn, em bảo Quân một điều làm Quân rất buồn."

"..."

"Em bảo là em đă lầm. Em không yêu Quân! Quân ngồi lặng người một lúc rồi đứng dậy đi về phía khu rừng. Quân bảo sẽ t́m cho em một cành thánh hoa thật đẹp, đẹp hơn bất cứ cành thánh hoa nào trên thế gian này... Trước đó, những cơn mưa giông rất lớn đă đổ xuống vùng này."

Và Quân không bao giờ trở lại, điều này th́ chàng đă biết rồi. Chàng ôm nàng vào ḷng vỗ về. Nàng run rẫy, sướt mướt như con chim nhỏ yếu đuối và đầy mặc cảm tội lỗi. Chàng mang nàng vào giường, đắp tấm chăn mỏng lên người nàng, vặn thấp xuống ngọn đèn ngủ, ngần ngừ một chút, rồi đi về pḥng ḿnh. Chàng biết ḿnh đă đánh mất cơ hội hỏi nàng về cái người đă làm cho nàng từ chối mối t́nh tha thiết của Quân. Cũng tại chàng yêu nàng quá đỗi nên không nở chất vấn nàng đó thôi! Chàng thao thức cho đến gần sáng, và chỉ thiếp đi được một chút khi tiếng c̣i xe lửa của con tàu xuyên bang vọng lên trong đêm khuya, năo nùng.

oOo

Lúc thức giấc, người đàn bà biết rằng chàng đă rời đi. Nàng khoác lên người chiếc áo khoác mỏng, bước xuống cầu thang. Chồng sách báo nằm ngay ngắn trên chiếc bàn cà phê, những vỏ bia ngổn ngang và chai rượu vang uống dỡ đă biến mất. Ánh nắng mai len lỏi qua khe hở của tấm sáo trên khung cửa sổ, vẻ những vệt nắng vàng tươi trên tấm thảm mịn. Nàng mở tung cánh cửa ra vào. Nắng ùa tới làm nàng lóa mắt. Cùng với nắng mai, một cành thánh hoa nhỏ rơi xuống cạnh chân nàng. Đă lâu lắm rồi không có ai mang về cho nàng những nụ hoa tim đỏ li ti như thế này.

Nàng ngồi trên đám cỏ xanh cạnh bờ suối. Thánh hoa mọc đầy dẫy chung quanh chỗ nàng. Tren tay nàng cũng có một nhánh nhỏ, nàng mang theo từ nhà. Nàng ngắt một chiếc lá xanh, thả vào ḍng suối bây giờ đă trở lại dáng vẻ hiền ḥa quen thuộc của nó. Cánh lá bập bềnh trôi đi. Rồi một cánh lá nữa. Rồi những chùm hoa nhỏ li ti màu đỏ cũng bập bềnh trôi theo gịng nước. Mọi thứ trong khu rừng này đều trôi đi cùng với tháng ngày. Những cành cây thay lá từng mùa, những nụ hoa mới nở không phải là những nụ hoa năm xưa. Và nay cả con suối, gịng nước đang chảy qua không phải là gịng nước đă có lần cuốn đi thân xác của Quân! Mọi thứ đều thay đổi, đều ra đi về một nơi chốn nào đó. Chỉ có nàng bất động, trơ trọi với nỗi muộn phiền đă bao lâu nay!

Ném cành thánh hoa trơ trụi xuống gịng suối, nàng đứng dậy đi ra khỏi khu rừng. Mặt trời đă lên khá cao, và con dường xi măng ngoằn ngoèo tràn ngập nắng mới. Nàng bỗng nghĩ đến một chuyến đi xa. Nàng chưa biết ḿnh sẽ đi đâu. Có thể nàng sẽ đi theo ánh mặt trời, đến tận nơi mà nó sẽ lặn xuống ở cuối ngày. Chàng sẽ chờ nàng ở đó, chàng đă nói như vậy.

PHÙNG NGUYỄN

 
Phùng Nguyễn

 

  • Biển Mưa
  • Circular Quay, Hoàng Hôn
  • Suối Trong Rừng


  • trang chính  :  CD  :  nhạc  :  ca sĩ  :  thơ  :  văn  :  giao cảm  :  audio  :  tranh h́nh   :  tác giả 
    225164 trang này khoảng 0.0122609 giây