nhạc sĩ thi sĩ  nguyễn tiến dũng
trang chính CD nhạc ca sĩ thơ văn giao cảm audio tranh h́nh tác giả
Văn Văn Bạn Hữu
Văn
Phạm Chi Lan
Phùng Nguyễn

 

 

 


MÙA MƯA

Phạm Chi Lan

Tôi dọn đến vào đầu mùa mưa khi những chồi lộc non đang bắt đầu bung nở. Mầu xanh nơn chợt bừng sáng cánh rừng phía sau nhà sau một vài trận mưa phủ phê kéo dài mấy ngày liền, khiến khung cảnh mang một vẻ ủ dột tù hăm. Sáng nay mở cánh cửa sổ phía đông, trời trong vắt như thủy tinh, mầu xanh choáng ngợp che kín tầm mắt, chỉ một mầu xanh duy nhất, mầu xanh làm lịm mát hồn. Quả là mầu nhiệm của thiên nhiên, bàn tay tài hoa của nhà "nghệ sỹ tạo hóa" dường như vừa mới trộn mầu tô lên cảnh vật tối hôm qua. Mầu xanh toàn bích, mầu xanh ngọc thạch tuyệt vời nổi trên nền trời xanh biếc hun hút đến vô cùng tận. Như có làn hơi mát rượi vừa phả vào ḷng, cảm giác gây gây dễ chịu. Mùi thơm của một ngày mới, mọi xúc giác dường như vừa hồi sinh, tôi bỗng thấy cuộc đời thật đáng yêu. Sương vẫn c̣n e ấp trên cỏ, nắng lấp lánh trong kẽ lá, một đàn sẻ nhỏ luưt chuưt chuyền cành tạo nên một thứ âm thanh rộn ră của mùa xuân. Mùa xuân được thiên nhiên chiều chuộng đón tiếp như một cô gái dậy th́ mới lớn, cô gái trỗi ḿnh tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài.

Có một con suối nhỏ phía bên b́a rừng, người hàng xóm mách hôm mới dọn đến. Mùa xuân có hoa Iris-Van-Gogh tím ngát, sóc rừng bạo dạn vào đến trong sân, và coi chừng armadillo, buổi tối chúng ḅ ra đường xe cán phải có thể trật tay lái rơi xuống hố, tai nạn như chơi. Iris của Van Gogh, iris mọc dại trong rừng thật sao? Sao ông lại biết đến loài hoa này? Người đàn ông nói về một thứ hoa nở trong tranh của người họa sĩ tài hoa yểu mệnh. Iris sẽ làm cánh rừng thơ mộng và thi vị hẳn lên. Iris chỉ đẹp nếu đừng hái chưng trong nhà, iris chỉ đẹp trong rừng đúng với vẻ man dại của nó. Ông hàng xóm "nghệ sĩ" dặn ḍ.

Tôi đi lần dọc theo con suối một hôm trời dịu mát. Hoa rừng chưa nở nhiều và những cánh iris vẫn c̣n nằm yên trong nụ. Cỏ dại mọc lan lối đi, những giây rễ rừng quấn quít bước chân, con sóc nhỏ chạy vụt ngang làm tôi giật bắn ḿnh. Suối nông hiện rơ trước mặt, những rễ cây chằng chịt và lởm chởm đá trắng chơ vơ trong long suối. Suối nhập vào một con lạch dẫn ra sông, một cây cầu nhỏ bắc trên khúc sông nhập bởi nhiều con suối. Từ trên thành cầu nh́n xuống ḍng nước chảy phía dưới, ḷng thư thái, hoàn toàn yên tịnh. Nước trong vắt lờ lững trôi, nh́n thấy cả ḷng suối những cánh rong và xác lá mắc kẹt dưới chân cầu nằm im một cách ẩn nhẫn. Một đàn cá nhỏ như những que tăm lau tau lượn quanh một ống lon nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Nước chảy chậm răi vào những ngày khô, vẻ b́nh an thư thả. Vào những ngày mưa, nước không chậm răi chảy mà đổ ào ạt từ trên miền cao xuống mạnh như một con thác, nghe rơ cả tiếng ầm ào dữ dội của gịng nước tuôn đổ vào ḷng sông từ bên trong nhà. Âm thanh giận dữ của thiên nhiên chợt làm tôi đượm nỗi buồn vu vơ nào đó, trong một cảm giác tù túng khó chịu. Những ngày trời đất mang vẻ ủ dột như thế, tôi ôm gối ngồi nh́n cảnh vật bên ngoài, loay hoay phân tích đời sống trống rỗng của ḿnh bên trong, cảm thấy ḿnh giống mấy xác lá rong rêu mắc kẹt phía dưới chân cầu. Đời sống bên ngoài và đời sống bên trong, tôi đang đối phó với hai đời sống cùng lúc, một cách thật vụng về. Đôi khi tôi nghĩ, không biết tôi có phải là tôi, hay là một kẻ nào đó mắc cạn trong chính thân xác của ḿnh. Cuốn phim classic vào một giờ phim trễ, những khuôn mặt của Evà, những khuôn mặt biến ảo kỳ dị của đời sống mà Evà không thể tự làm chủ. Những mảnh đời sống vỡ vụn nát nhầu như h́nh ảnh ảo giác từ một lăng kính vạn hoa biến dạng thay đổi, bởi những cái lắc xoay của định mệnh. Tôi không thể chủ động, tự điều khiển lăng kính của ḿnh để tạo ra những h́nh thể đẹp đẽ hợp với cái nh́n thẩm mỹ của con mắt riêng, nhưng mắt vẫn cứ phải thị kiến những h́nh ảnh hỗn độn nát tan của số phận ...

Rồi bỗng chợt con đường nhỏ ṿng vèo trước nhà, gịng suối dẫn ra khúc sông, cây cầu bắc trên gịng nước phiền muộn, tất cả bỗng như gắn liền vào đời sống tôi. Có một khúc cua gấp trên con đường vào nhà ngay nơi đầu hốc suối, đó là khúc ngoặt tử thần, khúc cua mê hoặc của mấy tay say mê tốc độ, một deadman’s curve, người hàng xóm tốt bụng vẫn hằng nhắc nhở. Vâng, người ta chết v́ nhiều cách, trước sau ǵ rồi nó cũng tới. Cái khúc ngoặt đó, nghe đâu có người tử nạn đâm xe xuống ḷng suối một đêm mư a to gió lớn năm nào. Khúc ngoặt tử thần này ngày nào tôi cũng đi ngang, trông thơ mộng êm ả chứ không dễ sợ như ông hàng xóm mách. Những hôm trời đẹp, khúc quẹo gió mát rượi và rợp bóng với hai hàng cây rậm ven đường trông khá nên thơ, một cách rất riêng tôi thích nhất khúc cong này là lối rẽ vào nhà khuất sau hốc rừng.

Rồi bỗng chợt tôi bắt gặp ḿnh với thói quen mới: dạo bộ những buổi chiều trong rừng, ngang qua con suối, đứng trên thành cầu nh́n xuống gịng nước chảy. Gịng nước tẻ ngắt chẳng có ǵ lạ, chẳng có ǵ đáng cho tôi chiêm ngưỡng thế. Nước không cho tôi điều ǵ cả, nhưng thật lạ, nh́n gịng nước vô tội b́nh thản trôi, tôi quên hết tất cả thực tại. Nước đem cho tôi sự b́nh an tuyệt đối và yên ả thanh thản trong ḷng. Tôi thả ḷng tôi theo gịng nước chảy. Nước chảy chậm quá, nước chảy thế đến bao giờ mới có thể nới rộng được khúc sông. Thật khó ngờ gịng nước nhỏ nhoi tội nghiệp thế kia lại có thể ngày tháng sói ṃn những khe đá, nước kiên nhẫn ngàn năm, và đá th́ có cứng rắn tới đâu cũng phải chịu thua gịng nước. Ven suối, hoa "tí mơ" lấm tấm vàng trên bờ cỏ, lá chết tụ cả dưới chân cầu chực chờ cho nước cuốn đi. Sau cái chết của lá chưa hẳn đă là sự kết thúc, mà dường như c̣n có sự chờ đợi. Chờ đợi sự mầu nhiệm biến hóa cho một đời sống nào khác. Một con chim mào đỏ nhảy lách chách chuyền cành rồi đậu trên thành cầu giương mắt ngây thơ nh́n tôi ḍ hỏi. Tôi nh́n lại chim: tôi chẳng ng có ǵ để kể chim nghe.

* * *

Điện thoại reng, cô bạn người bản xứ gọi điện thoại xin gặp có chút chuyện. Phân vân tôi nghĩ không biết có chuyện ǵ lôi thôi vừa xảy ra. Mở cửa đón Bernadette vào nhà, mái tóc nâu hạt dẻ sáng óng ánh trong mầu nắng chiều rưng rưng. Bernadette cười, hàm răng trắng đều đặn, dấu vết của thời gian chạy dài nơi đuôi mắt.

Tưởng ǵ quan trọng, hóa ra Bernie (người thân vẫn gọi tên cô như thế cho gọn) đang vận động cho chương tŕnh từ thiện, một công việc rất philanthropic thời trang. Tôi thố lộ với bạn, chủ nhật tôi vẫn thường đi nhà thờ bỏ tiền vào thùng cho kẻ khó một cách đều đặn, tôi không quên bổn phận của người có đủ cơm ăn áo mặc. Bernie lắc đầu, không phải những cái đó. Đây là một cơ quan thiện nguyện, một việc xă hội chuyên giúp đỡ những người mang bệnh về tinh thần, một loại bệnh trầm uất thê thảm. Tôi không biết thế nào là bất hạnh về tinh thần, nhưng tôi làm ǵ giúp ích những người khốn khổ đó. Ồ, làm được nhiều lắm chứ, thứ nhất là bạn có t́nh thương, thứ hai là bạn có tinh thần, bạn có thể giúp chẳng hạn như an ủi, hướng dẫn, nhắc nhở họ rằng đời sống không phải là không c̣n hy vọng. Bernie bảo tôi là kẻ may mắn, và tôi có thể chia sẻ điều may mắn đó cho kẻ khác. Tôi hỏi, chẳng hạn? Th́ một đời sống b́nh yên không có ǵ xáo trộn, nhiều người ao ước có sự b́nh yên của tôi. Th́ ra sự b́nh yên có thể san sẻ. Tôi lại thố lộ với bạn, có một gịng nước chuyên chở những phiền muộn của tôi. Bernie hỏi gịng nước đó ở đâu. Tôi nói không ở đâu xa, chỉ cách đây có một khúc đường. Bernie bật cười lớn, "Sông Duck Creek phải không? Vào mùa nước lớn, có khối người trầm ḿnh trong gịng nước đó." “Tại sao?” tôi khơi vào đề tài một cách ṭ ṃ, chăm chú. Bernie nghiêm mặt: “Có những người mắc chứng bệnh lạ lùng, chỉ có thể giải thích dùng khoa phân tâm học. Họ là những người có đời sống b́nh thường, nhưng đến một lúc nào đó trong đời sống, họ chợt buông xuôi tất cả, có thể chỉ để t́m một sự giải thoát nào đó... Không có những cơn khủng hoảng hay chấn động tâm lư báo hiệu, họ vẫn sinh hoạt như thường, rồi bỗng một hôm họ bỏ cuộc. Cũng có thể có những triệu chứng của bệnh nhưng rất khó biết. Người mang chứng trầm uất này cho rằng nước là sự giải thoát cuối cùng. Ồ không phải nước trong bồn tắm hay hồ bơi để rửa sạch bụi bậm cuộc đời đâu, mà là trầm ḿnh trong gịng sông, như một sự trở về. Nước là cánh tay êm ái đón nhận họ, đó là một cuộc 'thủy táng thiêng liêng'. Như thế đó, và họ biến mất khỏi đời sống.”

"Tại sao họ lại chọn chết trong gịng nước một cách thơ mộng thế? " Tôi hỏi một cách ngờ nghệch. Gịng nước phiền muộn của tôi, gịng nước bao dung đón nhận tất cả những ǵ đời sống không đón nhận của tôi ơi, nước độ lượng rửa sạch mọi buồn phiền, nước lấy đi mọi vướng bận của đời sống. Gịng suối của tôi cũng êm ái dịu dàng đón tôi vào những buổi chiều. Th́ ra tác dụng của nước không chỉ rửa sạch thể chất, mà c̣n rửa sạch cả tâm hồn.

"Người ta không c̣n đi t́m những cứu cánh nữa, họ bỏ cuộc rất dễ dàng. Tỉ số người tự tử không phải là ít, đủ mọi thành phần và tŕnh độ, bất kể tuổi tác. Họ có thể gặp cơn khủng hoảng tinh thần đó bất cứ lúc nào, nó như một con sóng ngầm, cho dù đời sống vật chất đầy đủ và ổn định tới đâu. "

"Có phải v́ họ cô đơn?" Tôi hỏi một cách ngây ngô.

"Cô đơn, có thể nói như vậy. Có thể họ khát sống mà chưa được sống, và cũng bởi nhiều những sức ép khác của đời sống. Sức chịu đựng của người ta khi vượt quá mức hạn, người ta đi t́m cái chết để giải tỏa, hoặc đi t́m một đời sống khác mà họ vẫn mơ ước t́m kiếm mà không gặp ở đời sống này ..."

Im lặng. Rồi Bernie lại tiếp.

"Đường giây tâm phúc này trả lời bất cứ lúc nào, 24 giờ một ngày, 7 ngày một tuần, đón nhận tất cả những ai cô đơn cần an ủi, chia sẻ đau khổ tinh thần, đặc biệt cho những ai đang rơi xuống tận đáy tuyệt vọng, hoặc chán sống. Đường giây tâm phúc từ thiện cần một vài thiện nguyện viên có ḷng bác ái và kiên nhẫn, cần những operator được huấn luyện về việc ổn định tâm lư qua trao đổi tṛ chuyện với 'nạn nhân'."

Tôi nói với Bernie, việc bạn làm thật đẹp, bạn cứ tiếp tục giữ vững tinh thần ấy và tôi hứa sẽ giữ cho tinh thần ḿnh ổn định trước đă, trước khi giúp ổn định tâm lư người khác. Bernie nói sẽ chờ.

*

Đó là một buổi tối bất ngờ đi ra ngoài mọi dự liệu. Mười hai giờ đêm, một cú phone kỳ lạ bất ngờ giữa giấc ngủ nửa vời. Chuông reo tiếng thứ bốn, tôi bốc điện thoại trong trạng thái mơ màng, vẫn c̣n đang mê ngủ. Người đàn ông từ đầu giây, giọng lạ chưa nghe bao giờ.

"Đường giây Hope? "

Hope? Lại một cú phone lộn số, tại sao lại chọn giờ này mà reo inh ỏi.

"Ông lầm số rồi, làm ơn coi lại số đi! " Tôi ngáp dài, chực gác phone xuống.

"Khoan đă, tôi không có lộn số. Tôi cần nói chuyện với một chuyên viên tâm thần của hội từ thiện Hope." Người đàn ông nói nhanh.

Chữ Hope bật ra khỏi đầu óc mụ mẫm. Tôi hỏi người đàn ông đọc lại những con số vừa bấm. Số của văn pḥng Bernie. Chán thật. Chút nữa tôi quên. Bernie hại thật, tại sao không nói cho tôi biết tối nay tôi phải trực điện thoại.

Tôi ngồi ngay dậy, bật ngọn đèn ở đầu giường. Sửa lại giọng nói cho tỉnh táo:

"Thưa vâng, đúng đây là đường giây tâm phúc của hội Hope. Tôi có thể giúp ông điều ǵ? "

Tôi rủa thầm. Hệ thống điện thoại xứ này thật tối tân, số của văn pḥng Bernie mà lại reo ở nhà tôi. Hoan hô hệ thống forwarding calls của hăng GTE. Tối nay Bernie lại đi vắng, tôi phải làm chuyên viên trực bất đắc dĩ.

"Cô có phải là chuyên viên hướng dẫn tinh thần của hội Hope thật không? "

Khổ thân tôi, tôi chỉ nhận thay thế trong những trường hợp khẩn cấp. Không ngờ trường hợp khẩn cấp là lúc này, tôi chưa có kịp chuẩn bị tinh thần ǵ hết trơn.

"Thưa vâng. Tôi chỉ thay thế tạm thời cho một người tối nay có chuyện phải đi vắng... "

Tôi lúng túng t́m chữ và lư do chính đáng.

"Đáng lư không nên như thế cô biết không. Chuyên viên tâm lư mà không được huấn luyện hay chuẩn bị tinh thần, kết quả có thể ngược lại, tai hại lắm đó. Lỡ người ta nhảy sông tự tử ? "

Hắn quả là tài khôn lắm mồm, tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu, nhưng cố giả dối, kiên nhẫn giữ giọng ḥa nhă.

"Th́ tôi đă nói với ông, đây chỉ là trường hợp bất đắc dĩ thôi. Tôi chỉ tạm thời thay thế, cũng không biết tối nay là tour của tôi. "

Dường như hắn cười ở đầu giây. Im lặng, rồi có tiếng thở ra thật nhẹ.

"Cô tên ǵ?"

Tôi bật tên tôi ra như một phản ứng tự nhiên, trước khi kịp ư thức đáng lẽ câu hỏi phải là của tôi.

"Tôi tên là ..."

Hắn lập lại tên tôi, phát âm đúng giọng.

"Cô từ đâu tới ?"

Trời đất, lại một câu hỏi ngược. Bộ hắn muốn phỏng vấn hướng dẫn ngược lại tôi, muốn đổi vai tṛ chắc. Ông bạn nên nhớ, tôi là người có quyền đặt những câu hỏi để t́m câu trả lời cho "nạn nhân". Chưa kịp chuẩn bị để đặt những câu hỏi cho khổ chủ và chưa kịp trả lời hắn, th́ hắn lại tiếp.

"Đêm nay có cơn băo lớn lắm, mưa to có thể ngập lụt sông Trinity. Cô có nghe tiếng mưa ở ngoài ? "

Tôi lắng nghe, ở ngoài đang mưa dữ dội thật. Tiếng nước đổ vào ḷng suối phía bên b́a rừng, chắc đang cuồn cuộn xiết mạnh.

"Tôi có nghe, phải rồi mưa lớn lắm! Nhưng ông đang có tâm trạng thật à? Ông nè, tôi không phải là chuyên viên hướng dẫn tinh thần chuyên nghiệp, nhưng tôi hiểu công việc của những người chủ trương hội Hope. Họ khuyến khích và chỉ dẫn ḿnh cách sống cho vui, cho đẹp. Tôi không biết có làm được ǵ cho ông bây giờ không? Ông có điều ǵ phiền trong ḷng, th́ cứ kể tôi nghe ... "

Trút ra một hơi xong, tôi cũng vừa nhận ra cái sáo trong giọng nói của ḿnh, có một chút ǵ hơi kịch nữa. Hắn vẫn tỉnh bơ, bỗng đổi giọng ngọt ngào:

"Cô không phải là người của Hope thật. Nhưng chuyên viên tâm lư của Hope cũng không giúp ích ǵ cho tôi bây giờ. Tôi gọi v́ muốn nói chuyện với bất cứ người nào tối nay. Này cô nhỏ tội nghiệp, khi tuyệt vọng th́ người ta làm ǵ nhỉ? "

Có thế chứ, bây giờ hắn mới chịu vào đề đặt những câu hỏi.

"Th́ người ta đi t́m hy vọng. Đời sống không phải không c̣n hy vọng khi tưởng ḿnh đang tuyệt vọng, ông biết không... "

Tôi lại nói không ngừng, như đang đọc một quyển sách nào nào trước mặt, trôi chảy và thật tự nhiên. Hắn lại cười. Tại sao có thể cười được trong lúc ... nghiêm trọng như lúc này, với câu hỏi nghiêm trang và trả lời thành thực thế được. Bộ hắn chỉ muốn đùa cợt cho vui?

"Những ngày trời mưa thế này, với tâm trạng … hết thuốc chữa không c̣n ǵ để sống … th́ cô sẽ làm ǵ? "

"Tôi hở? Ờ... ờ ...xem nào… Th́ tôi tập thiền, meditate đó ông biết không? Hoặc tôi cầu nguyện bên một gịng nước. Có một gịng nước chuyên chở những phiền muộn của tôi. "

Tôi buột miệng thổ lộ. Giọng hắn như reo lên ở đầu giây.

"Gịng nước? Gịng nước nào đem cô ra khỏi buồn phiền, nói tôi nghe. "

"Có một gịng suối êm ả trong rừng, gần nơi tôi ở. Mỗi chiều tôi thả trôi mọi bực dọc buồn phiền cho nước cuốn trôi đi. Thế là hết, là nhẹ ḷng, không c̣n ǵ vướng bận nữa. Xong tôi về nhà, nhắm mắt ngủ cho qua một đêm. Sáng ra, lại một ngày mới."

Dường như tôi nói những lời từ vô thức, một cách tâm sự thành thực. Chắc hắn lại đang cười. Mặc kệ, tôi đang làm bổn phận của tôi, chuyên viên hướng dẫn tinh thần.

"Gịng nước của cô ở đâu ?"

"Sông Trinity có nhiều nhánh, tất cả mọi gịng nước đều đổ ra sông, rồi sông trôi ra biển. Mọi gịng nước cùng trở về một nguồn lớn. Gần nơi tôi ở là gịng Duck Creek, cũng là một nhánh của Trinity, có thể gọi là sông Vịt, hay Gịng-nước-chạy-trốn, hay Gịng-sông-trầm-ḿnh, tùy cách nghĩ của mỗi người. Gịng nước thường ngày rất hiền, nhưng những ngày mưa th́ lại khác, như tối nay, nước chảy xiết mạnh, nguy hiểm lắm đó... "

Hắn lại cười lớn bên kia đường giây, không có vẻ ǵ là người đang mang tâm sự.

"Gịng nước chạy trốn, gịng sông trầm ḿnh, tên cô đặt có phải không? Tôi thích tên này nghe hay đó. Những ngày mưa như tối nay th́ sao ? "

"Rất nguy hiểm, nước như gịng cuồng lưu giận dữ cuốn trôi đi hết, như muốn trôi luôn cả bờ. Năm nào cũng lụt lội và có người chết đuối trôi sông không hiểu tại sao. "

"Không biết chừng ngày mai sẽ có người gặp tôi trên sông Trinity. Cô là người cuối cùng nghe tôi nói chuyện đêm nay. Cô nhỏ tội nghiệp ạ, cứ nghĩ về gịng nước theo cách của cô. Gịng nước của tôi, đó là một gịng nước khác. Nước sẽ đón tôi về với cánh tay êm dịu lạ thường. Rất êm ái dễ chịu, cô biết không, nước sẽ ôm chầm bảo bọc chung quanh tôi, như sự vuốt ve, che chở của mẹ hiền. So peaceful. Yes, peaceful at last! Thôi tôi đi đây, chào nhé ..."

"Ê, này ông kia, không đùa đấy chứ! Đừng nghĩ vẩn vơ như thế, đừng làm "chuyện đó" à nhe, tôi không biết nói sao bây giờ ... Hay là ... ngày mai ông gọi lại nghe, bạn tôi là nhà phâm tâm học thứ thiệt, cô ta hiểu rơ trường hợp của ông..."

"Chào ..."

Tiếng nói nhẹ lắm, nhẹ như một tiếng thở dài, rồi đường giây cắt đứt. Tôi ngẩn ngơ cầm ống nói, lặng đi một lúc, gọi vào ống nói một cách tuyệt vọng như người đó c̣n ở đầu giây. Tôi vẫn chưa biết tên người đàn ông. Một lúc, tiếng "o… o… " nhắc tôi đường giây đă mất. Tôi bỗng bối rối không biết phải làm ǵ bây giờ, gọi tổng đài t́m số của ông ta, hay quên đi coi như một cú phone đùa cợt của người nào đó rảnh rỗi chỉ đùa vui giết th́ giờ. Nhân viên tổng đài 911 chắc chắn sẽ không tin tôi, một crisis line gọi kêu cứu một crisis line khác, thật là buồn cười. Và họ sẽ bảo tôi mới là kẻ mang bệnh tâm thần. Không ai đi ra ngoài giờ này canh chừng bờ sông xem có ai định tự tử. Ở ngoài trời đang mưa to và gió rất lớn. Nhưng tôi sẽ nói thế nào với Bernie? Cũng tại nó cả, tại Bernie không dặn trước, tôi không được huấn luyện hay ít nhất được chỉ dẫn phải làm ǵ với trường hợp kỳ cục thế này. Đầu tôi rối loạn, ḷng tôi rối bời. Lỡ hắn không đùa, hắn đi nhảy sông thật th́ sao?

Tôi ngồi thừ người trên ghế nhớ lại cuộc đối thoại. Khuya lắm rồi, và cơn mưa vẫn cuồng nộ hung dữ ở ngoài trời. Đúng như hắn nói tối nay có cơn băo lớn và nước sông sẽ dâng cao, nhiều nơi sẽ bị ngập lụt. Một mùa mưa dữ bắt đầu. Cầu xin đây chỉ là cú phone đùa nghịch của một kẻ rảnh rỗi không có ǵ làm, và tôi chỉ là nạn nhân của sự đùa cợt. Lần đầu tiên tôi không cảm thấy bực ḿnh v́ bị quấy nhiễu và có phần dễ chịu với cảm giác ḿnh chỉ là "nạn nhân" của một tṛ chơi. Thật ra cuộc nói chuyện tương đối thoải mái. Tôi nhận ra ḿnh nói nhiều hơn thường lệ, v́ bắt buộc phải nói, hay v́ muốn nói, th́ cũng thế thôi. Th́ ra tôi cũng cần được nói và cần được nghe, nếu khơi trúng mạch, ư nghĩ tự động tuôn ra, thật là vô duyên. Thôi th́ quên đi mọi chuyện, coi như không có ǵ. Sẽ chẳng ai biết, ngoài tôi và hắn.

Tôi thiếp đi trên ghế, cho đến sáng, trong tiếng mưa rơi ở ngoài như tiếng ru ngủ. Mưa vẫn tiếp tục rơi cho đến hôm sau, có lẽ cho đến hết cuối tuần.

PHẠM CHI LAN
4-1991

 
Phạm Chi Lan

 

  • Mùa Mưa
  • Tâm Hồn Hải Đảo
  • trang chính  :  CD  :  nhạc  :  ca sĩ  :  thơ  :  văn  :  giao cảm  :  audio  :  tranh h́nh   :  tác giả 
    1 trang này khoảng 0.5380199 giây