Truy®n Ng¡n Say

Bùi Thanh Liêm


- Tr¶i ½i là tr¶i. X¤u h± quá ði thôi, ch¡c tôi chªt m¤t!

Gi÷ng chàng thanh niên nghèn ngh©n trong cu¯ng h÷ng. Hai bàn tay cüa chàng lu°n sâu vào trong mái tóc b«nh b°ng, cùi chõ ch¯ng lên trên bàn ð¬ nâng ðÞ cái ð¥u; ð¥u chàng cúi gøc xu¯ng trông th§t thäm não.

- Thôi ði mà anh. D¥u gì thì chuy®n cûng ðã qua r°i. Anh b§n tâm làm gì cho m®t xác.

Gi÷ng nàng thiªu næ thiªt tha vô cùng. Nàng v×a nói v×a dùng lòng bàn tay xoa nhè nh© lên cánh tay chàng thanh niên ð¬ an üi. Cafeteria cüa trß¶ng ðÕi h÷c, vào mµt sáng ð¥u nåm Dß½ng L¸ch. Quán v¡ng khách, chï có chàng và nàng. Nàng tiªp tøc:

- Ai cûng biªt là anh quá chén mà, ðâu ai thèm ch¤p nh¤t làm gì.

- Không biªt anh còn m£t mûi nào nhìn lÕi bÕn bè næa ðây.

- Anh lÕi nghî v¾ v¦n næa r°i. BÕn bè cüa anh không có ai tö vë phi«n hà hªt cä. T¯i qua, trß¾c khi ðßa anh v« em có nói chuy®n v¾i h÷, t¤t cä ð«u vui vë. Ngßþc lÕi ði«u anh nghî, bÕn cüa anh r¤t m×ng khi th¤y anh "xã láng". Ðó là chæ cüa h÷ dùng.

Chàng ngß¾c m£t lên, nhìn thÆng vào m¡t nàng, nói:

- Em nói th§t cho anh nghe anh ðã làm nhæng gì. Giæa anh và em, anh không m¡c c· ðâu. Nào, k¬ hªt cho anh nghe.

- Thôi mà anh. Chuy®n ðã qua r°i, nh¡c lÕi ð¬ làm gì.

- Không. Em phäi k¬ cho anh nghe. Anh ðã làm gì?

- Anh th§t sñ không nh¾ sao?

- Nh¾ thì anh ðâu có höi em làm gì!

Nàng ng§p ng×ng vài giây. Ðôi m¡t nàng long lên rñc rÞ kiêu sa. Ðôi môi nàng chúm lÕi thành hình trái tim. Cu¯i cùng, t× b¶ môi ¤y phát ra hai chæ ng¡n g÷n:

- Anh hát.

Chàng nghe v§y thì giçy nçy lên:

- Cái gì? Tôi mà hát. Chªt anh r°i em ½i. Quê quá là quê. Su¯t ð¶i anh có biªt cái máy vi-âm là gì v§y mà cûng bày ð£t bon chen.

R°i chàng sñc nh¾ lÕi, nói tiªp:

- NgoÕi tr× nhæng lúc trà dß tØu h§u · nhà bÕn bè anh m¾i dám c¥m vi-âm ð¬ "ðâm h½i" mµt bän duy nh¤t là bài "Rong Rêu".

- Anh ðã hát bài ðó. Không nhæng bài ðó không thôi mà còn nhi«u bài khác næa. Anh ðã say sßa hát ðªn khi ngß¶i ta yêu c¥u anh xu¯ng.

Chàng nghe ðªn ðó l¤y hai tay bøm m£t lÕi, mi®ng l¦m b¦m:

- Chuyªn này ch¡c anh thà là rong rêu còn h½n, em ½i!

Nàng không nghe chàng nói, mµt mình ðµc thoÕi:

- À, mà em không hi¬u tÕi sao lúc anh hát có r¤t nhi«u ngß¶i huýt sáo, la hét inh öi. Ch¡c h÷ hoan nghênh anh chång? M¤y ngß¶i ng°i cÕnh em h÷ to nhö chê bai. Em nghî ch¡c h÷ ganh t¸, vì riêng em, em th¤y anh hát r¤t hay, r¤t có h°n.

Chàng chán nãn, höi tiªp:

- Anh còn làm gì næa, h· cßng?

- Anh nhäy.

- Hä? Anh mà nhäy cái gì! Nhäy cò cò thì có.

Chàng khiêm t¯n nói v§y thôi, chÑ chàng th×a biªt mình cûng là mµt cây nhót không ðªn n²i t®. Chàng höi tiªp:

- Nhßng anh nhäy v¾i ai?

- Cái này khó mà nói.

- TÕi sao khó, em cÑ k¬ cho anh nghe.

- Khó là vì chính em cûng không biªt anh nhäy v¾i ai næa anh Õ. Lúc thì v¾i t¤t cä, lúc thì mµt mình, có lúc chï có mµt mình anh trên sàn nhäy mà thôi. Anh ðã nhäy không ng×ng, b¤t k¬ ban nhÕc ch½i ði®u gì, anh chï nhäy có mµt ði®u là... gi§t "xun".

- Tr¶i ½i. Nhß v§y có l¨ là tÕi anh qu§y quá nên ai cûng lánh xa, ð¬ mµt mình anh lë loi mµt mình trên sàn nhäy!

- Nói v§y thì cûng không ðúng, vì cûng có ðôi lúc anh m¶i em ho£c m¤y cô bÕn cüa em ra nhäy mà.

- V§y sao?

Chàng höi, cäm th¤y tñ ái cüa mình ðßþc vu¯t ve ðôi chút, danh dñ ðßþc cÑu vãn ph¥n nào. Nhßng r°i nàng tiªp tøc:

- Tuy nhiên, h±ng hi¬u sao ðang nhäy v¾i tøi em, nhÕc chßa dÑt, anh lÕi bö ði ch² khác, ð¬ em ho£c bÕn cüa em lë loi mµt mình trên sàn g².

- Tr¶i ½i là tr¶i. Anh t® v§y sao, cho anh thành th§t xin l²i.

- L²i phäi gì, vui thôi mà, b÷n em cûng biªt anh h½i ngà, vì lúc nào anh cûng v×a nhäy v×a c¥m chai bia.

Chàng b¸t hai tai lÕi nhß ra vë không mu¯n nghe, nhßng r°i lÕi höi:

- Ngoài ra anh có còn làm gì khác quá ðáng không?

- Không, không có gì quá ðáng ðâu anh. Anh chï xém ðánh lµn v¾i gã an ninh MÛ ðen có nhi®m vø giæ tr§t tñ · câu lÕc bµ.

- Hä? Anh chân yªu tay m«m nhß v¥y mà ðánh lÕi ai. TÕi sao lÕi có chuy®n ðó, b¡t ngu°n t× ðâu, em k¬ cho anh nghe nào.

- Em không biªt b¡t ngu°n t× ðâu hªt. Chï th¤y anh rút cây ba-ton cüa gã, nªu không có bÕn bè cüa anh can thì ch¡c có chuy®n l¾n r°i.

Chàng lÕi hai tay che kín m£t:

- X¤u h± quá ði thôi. Ch¡c ðó là chuy®n ghê g¾m nh¤t anh ðã làm t¯i hôm qua.

- Em thì chä th¤y có gì là ghê g¾m.

Nàng nói xong lÕi cß¶i khúc khích:

- LÕi gì næa ðây! Anh ðã làm gì?

Nàng không trä l¶i, chï b¸t mi®ng cß¶i. Thái ðµ này càng làm cho chàng tò mò, chàng phäi höi cho ra l¨:

- Gây sñ v¾i th¢ng an ninh da ðen còn chßa g÷i là ghê g¾m, v§y còn gì ghê g¾m h½n næa ðây hä tr¶i!

- Cái này không th¬ g÷i là ghê g¾m, nhßng khôi hài thì ðúng h½n.

- Cái gì khôi hài? Ðâu em thØ k¬ anh nghe.

- Anh nhäy sexy trên sàn nhäy!

- Hä? Cái gì? Em nói gì, anh có nghe lµn không v§y.

- Em nói là anh nhäy sexy, anh tñ thoát y giæa ch¯n ba quân. Nhßng chï m¾i có 50 ph¥n tråm thôi, ðám bÕn cüa anh can ngån k¸p th¶i trß¾c khi anh trút mänh väi cu¯i cùng trên ngß¶i.

Mi®ng chàng há h¯c, m¡t m· to. Chàng không biªt làm gì h½n là vò ð¥u, bÑt tóc:

- Không th¬ tß·ng tßþng ðßþc! X¤u h± quá ði thôi, bây gi¶ nªu mà ðµn th± ðßþc ch¡c anh cûng làm. Ch¡c phen này anh kiªm cái chùa nào vào ðó tu cho xong ph¥n ð¶i còn lÕi chÑ còn m£t mûi nào nhìn lÕi thiên hÕ næa ðây hä tr¶i!

- Thôi mà anh, chuy®n ðã lÞ r°i. Bây gi¶ höi chßa ch¡c gì ngß¶i ta nh¾ anh ðã làm gì t¯i hôm qua.

Chàng nghiêm gi÷ng:

- Sau khi chÑng kiªn nhæng hành ðµng l¯ lång ðó cüa anh, mà cßng cüa anh vçn rµng lòng tha thÑ cho anh sao? Anh th§t không biªt nói gì h½n.

- Nhß em ðã nói, theo em thì chä có gì là ghê g¾m cä, vui thôi mà. H½n næa, mµt nåm chï có mµt ðêm giao th×a.

Chàng n¡m tay nàng:

- Anh cám ½n em ðã thông cäm.

Nàng kh¨ g§t ð¥u, nói:

- Thôi quên câu chuy®n · bæa ti®c ðó ði. Bây gi¶ chúng ta nói chuy®n khác. Anh còn nh¾ không, sau khi r¶i ðám ti®c, chúng ta ðón t¡c-xi, ði vòng vòng dÕo ph¯.

Chàng thä h°n v« quá khÑ, vùng quá khÑ g¥n, chï m¾i t¯i hôm qua mà thôi, nhßng không th¬ nh¾ ðßþc cái cu¯c t¡c-xi nàng v×a ð« c§p. Gi÷ng nàng vång vÆng bên tai:

- R°i anh nói v¾i em câu gì trên t¡c-xi, anh còn nh¾ không. Ð×ng nói v¾i em là anh quên tu¯t luôn r°i à nhe.

Chàng n£n óc ráng h°i nh¾ lÕi vùng ký Ñc l¶ m¶. Chàng nh¾ ra ðßþc là có ng°i v¾i nàng · bång sau cüa chiªc t¡c-xi, lúc ¤y gió mát lùa qua cØa kiªng xe ðã làm chàng tïnh táo ph¥n nào. Tuy nhiên, chàng chï nh¾ có b¤y nhiêu thôi, còn ðã nói v¾i nàng nhæng gì thì chàng không tài nào nh¾ lÕi ðßþc. Chàng thành th§t:

- Anh nh¾ là có ng°i trên t¡c-xi v¾i em, nhßng anh ðã nói gì c½?

- Không ðßþc, cái này anh phäi tñ nh¾ l¤y, ð¬ em nh¡c lÕi thì m¤t hay ði.

Chàng bóp trán moi tìm trí nh¾, nhßng chï th¤y mµt ngõ t¡c t¯i ðen. Bên cÕnh gi÷ng nàng d¸u dàng:

- Em s¨ không nh¡c lÕi anh ðã nói gì, và cûng không bao gi¶ yêu c¥u anh nói lÕi. Em chï mong anh h°i nh¾ lÕi ði«u anh ðã nói v¾i em t¯i hôm qua trên chiªc t¡c-xi ðó. Nªu anh th§t sñ quên nhæng gì anh ðã nói thì em s¨ bu°n l¡m anh biªt không?

Chàng suy nghî nhanh chóng, và cu¯i cùng quyªt ð¸nh nói d¯i cho v×a lòng ngß¶i yêu:

- À, anh nh¾ ra anh ðã nói gì r°i em Õ.

Nàng m×ng quá, c¥m tay chàng, xiªt nh©. Chàng mîm cß¶i trên khóe mi®ng nhßng bên trong thì r¯i b¶i tråm mänh. Chàng gøc ð¥u xu¯ng bàn, than th¥m:

- Tr¶i ½i, tr¶i ½i, tr¶i ½i!

oOo


(c) Copyright Bùi Thanh Liêm, 1/96